Bài thơ TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI (Đồng Đức Bổn) | Thơ lục bát
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI 1. Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió […]
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI 1. Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió […]
Khi tôi vun trồng xanh những ước mơ Mẹ gánh mùa đông xuống đồng chiêm mặn Lội dòng sông tát
Đọc văn bản sau: NGƯỜI CHA (Lược một đoạn: Nhân vật “tôi” lên 12 tuổi, mẹ bỏ cha theo người
Rồi ngày mai con xuống núi Ngỡ ngàng Đất rộng, trời thấp Bước đầu tiên Con vấp gót chân mình.
LÒNG MẸ Gái lớn ai không phải lấy chồng! Can gì mà khóc, nín đi không! Nín đi! mặc áo
Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi
MÙA CỎ NỞ HOA Con yêu ơi! Nếu mẹ là cánh đồng Con là cỏ nở hoa trong lòng mẹ
XUÂN XƯA CÓ MẸ Xuân chợt đến cho mai vàng rợp ngõ Nắng dịu dàng muôn hoa cỏ đưa hương
“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ” Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ
Ngày xưa chào mẹ, ta đi Mẹ ta thì khóc, ta đi thì cười Mười năm rồi lại thêm mười