Đề thi vào lớp 10 chuyên Văn THPT chuyên Phan Bội Châu Nghệ An năm 2026-2027 (Có đáp án)

Đề thi vào lớp 10 chuyên Văn THPT chuyên Phan Bội Châu Nghệ An năm 2026-2027 (Có đáp án)

SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO NGHỆ AN

Đề chính thức
(Đề thi gồm 02 trang)

KỲ THI TUYỂN SINH VÀO LỚP 10
TRƯỜNG THPT CHUYÊN PHAN BỘI CHÂU
NĂM HỌC 2026 – 2027
Môn thi: NGỮ VĂN
Thời gian: 150 phút, không kể thời gian giao đề

Câu 1. Nghị luận xã hội (8,0 điểm)

Hạnh phúc và thành công không chỉ tùy thuộc vào con đường chúng ta đi mà còn từ những giá trị chúng ta gieo trên con đường ấy.

Viết bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về những giá trị người trẻ nên gieo trên mỗi chặng đường của cuộc sống.

Câu 2. Nghị luận văn học (12,0 điểm)

Theo Daniel Grojnowski:

  • “Truyện ngắn du hành nhẹ nhàng, điều ấy không có nghĩa là ngắn. Nó dùng ít từ hơn, đó là một đường tắt tới trái tim.”
  • “Truyện ngắn gợi ra, để lại những khoảng trống, khoảng lề mà người đọc tùy ý lấp đầy.”

(Daniel Grojnowski, Đọc truyện ngắn, Trần Hinh – Phùng Kiên dịch, Nxb Hội Nhà văn, 2017, tr.39).

Qua văn bản Nước mắt sạch (Vương Tâm) và trải nghiệm đọc truyện ngắn của bản thân, em hãy viết bài nghị luận trình bày quan điểm của mình về các ý kiến trên.

NƯỚC MẮT SẠCH

Vương Tâm

Thoan nhìn xấp tiền để trên bàn rồi liếc mắt sang chồng chờ đợi một quyết định cuối cùng. Nhà giàu có khác, khoản tiền họ thuê vợ chồng Thoan khá hậu hĩnh.

Họ giao kèo nhóm khóc thuê của Thoan phải trực 24/24, nghĩa là suốt ngày đêm cho đến khi người chết được mồ yên mả đẹp mới ra về. Cả thảy 4 triệu đồng cho tám người. Kể giá thế là hời. Nhưng tại sao Thành, chồng Thoan, lại chần chừ định trả lại tiền.

Thành ngồi như một bức tượng đá vậy. Mới ngoài 40 tuổi mà trông Thành như một lão nông ngủ quên. Thoan sốt ruột định hỏi chồng thì có tiếng chuông điện thoại nên vội chộp lấy máy:

– Tôi nghe!

Sau khi trao đổi, Thoan đưa máy điện thoại cho chồng rồi nói:

– Vợ chồng họ muốn mình nhận lời chính thức.

Thành nghiêm mặt rồi trả lời:

– Không được. Dù đi khóc thuê cũng phải chọn con ma tử tế mới ra nổi nước mắt chứ.

Lúc này Thoan mới hiểu ra ý chồng nhưng vẫn chưa chịu:

– Ừ, thì cũng là làm phúc chứ sao. Tuy nó là tội phạm thì ta khóc với ý nghĩa thương hại cho một kiếp người. Mình sẽ thay đổi lời than đi cho hợp…

– Không! Còn là chuyện danh dự của anh em phường hiếu nữa chứ. Cứ để họ đi thuê đội nhạc hiếu nơi khác.

Thoan thở dài bỏ ra ngoài. Cô thẫn thờ ngồi ở bến hè. Biết tính chồng nên Thoan chẳng còn muốn nỉ nèo thêm nữa.

Thành định đi ngủ thì có tiếng chuông cổng reo lên. Thoan từ dưới bếp chạy ra mở cửa. Cả hai vợ chồng chắc lô ông Khang đến nhận lại tiền. Thành bật điện rồi sẵn nước chè. Ông Khang vừa bước vào đã nói oang oang:

– Thật lạ cho vợ chồng nhà anh. Chê tiền ít à?

Thành chậm rãi phân bua:

– Đã nói là không phải rồi nhưng bác cứ cho người để tiền lại làm chúng tôi khó xử quá. Bác thông cảm! Gói tiền này trả lại bác.

Ông Khang trợn mắt rồi đẩy gói tiền về lại phía anh Thành rồi nói:

– Tôi còn chi thêm cơ mà. Biết là các anh chỉ vật vã.

Thoan cầm gói tiền lên đưa cho ông Khang rồi xua tay ra hiệu là không thể nói thêm một lời nào nữa. Ông Khang tức khí đút tập tiền vào túi rồi đi ra cửa. Nhưng bất ngờ ông quay lại:

– Thế thì tôi hỏi vì lí do gì mà anh từ chối? Tôi giá ít tiền quá chắc?

Thành chỉ im lặng lắc đầu. Ông Khang lại ngồi phịch xuống ghế hỏi:

– Thế thì còn có gì? Anh chị nói tôi nghe nào.

Thành ngồi im lặng khá lâu và không biết bắt đầu như thế nào. Ông Khang cũng thì gan vì chưa biết tại sao vợ chồng nhà này chê tiền. Thoan đành nhỏ nhẹ nói:

– Phải nói mấy hôm nay nhà cháu bị mệt, các anh em trong phường bát âm lại ai nấy cũng bận đi xa. Chứ vốn vẹn có cháu và ba chị em trong nhóm khóc thuê. Thiếu tiếng kèn, tiếng nhị thì bằng thắt họng chúng cháu. Khóc cũng chẳng ra nước mắt…

Ông Khang đập bàn đứng dậy:

– Không ra nước mắt cũng được. Khóc chay. Không cần đội nhạc hiếu. Khóc thế nào thì khóc. Tôi giá chị thêm tiền. Cả thảy là 5 triệu. Xong chứ?

Thoan ở người rồi nuốt nước bọt đánh ực vì không ngờ ông ta lại hào phóng đến thế. Thoan nhìn chồng nghe ngóng. Không ngờ, Thành cũng vỗ bàn đứng dậy, rồi chỉ thẳng vào mặt ông Khang:

– Mời ông mang những đồng tiền tội lỗi ấy về cho!

Tỏ ra tức giận, ông Khang nói to:

– Đừng có sĩ diện. Chê hả? Chê đồng tiền nhà tôi bẩn thiu chứ gì?

Lúc này ông Khang đã hiểu được lí do mà anh Thành từ chối. Mồ hôi vã ra trên trán ông Khang. Không để cho Thành phân bua được gì, ông Khang gỡ mặt lên rồi tiếp:

– Ừ, thì tiền heroin đấy. Tiền bẩn đấy. Nhưng mà tôi bán cho những người ở các xóm trên và ở các làng khác. Bọn nghiện nó đâu chỉ mua thuốc của tôi mà còn mua ở đâu đâu nữa chứ…

– Thôi bác ạ. Cháu xin bác. Nhà cháu đâu có dám động đến việc của nhà bác. Xin bác, bác về cho. Kẻo hàng xóm lại nghĩ…

Mặc cho Thoan nài nỉ, ông Khang càng sửng sốt:

– Nghĩ gì? Ai nghĩ gì? Tôi mang heroin đến cho vợ chồng anh chắc. Con tôi nó chết cũng bởi bàn tay trả thù của kẻ hèn mọn. Nó đâu dính líu con nhà tôi chịu chứ liên can gì đến ai…

Thoan sững người nhìn chồng không biết xử trí ra sao.

Ông Khang bất ngờ đổi chiến thuật vì thấy Thành chỉ im lặng ngồi bên bàn, vẫy Thoan ra một bên rồi dỗ:

– Này, tôi trả thêm 2 triệu nữa. Cô đỡ anh ấy đi.

Ông Khang giả vờ nói thầm nhưng thật ra vẫn nói vừa đủ có ý cho anh Thành nghe thấy và liếc mắt thăm dò thái độ của Thành. Nhưng ai ngờ, Thành đi xuống bếp và kéo theo con chó Khoang rồi nói:

– Chú em, làm việc của chú đi!

Nghe chừng hiểu ý chủ, con chó Khoang đứng giữa cửa nhìn chằm chằm vào ông Khang rồi gầm gừ. Hai chân trước của nó cứ cào xuống đất như chực muốn lao vào đối thủ.

Ông Khang vừa đi khỏi, Thành giục vợ vào đi ngủ, không ngờ Thoan chạy ra sân ôm mặt khóc thút thít. Tiếng khóc ấm ức. Như đã đọc được tâm trạng của vợ, Thành đến bên nói:

– Tiếc hả? Kể ra tôi cũng tiếc chả cứ gì mình.

– Thật phí của giời!

– Của giời nào. Tiền của người đấy. Nhận những đồng tiền ấy thì sống cũng chả yên với âm binh. Lo ngay ngáy đấy chứ. Mà mình cũng đâu có đói nếu không hắt ở đám này. Mình vẫn còn ruộng, còn lợn, còn ao… Đi khóc thuê cũng phải đúng chỗ.

Thoan vội ngắn:

– Sao mình lại nói nhiều thế nhỉ? Không đồng ý thì thôi.

Thành kéo tay vợ lại rồi nói:

– Nước mắt sạch chỉ lấy đồng tiền sạch sẽ thôi. Mình nhớ cho tôi.

Thoan ôm lấy đầu chồng:

– Nhớ rồi. Làm nhớ!

Lúc này đã sang canh một. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Trăng khuyết trong vắt ngoài cửa sổ.

(03/6/2007)

(Vương Tâm, Nước mắt sạch, in trong Truyện ngắn 1200 chữ, Nxb Trẻ, 2008, tr.28–33)

…….. Hết ……..

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang