Bài thơ LỜI CON (Phan Thị Thanh Nhàn) | Thơ bốn chữ
LỜI CON Con bảo: – Chùm bàng thân nhau quá Chẳng ai chịu ở một mình. – Bố mặc quần […]
LỜI CON Con bảo: – Chùm bàng thân nhau quá Chẳng ai chịu ở một mình. – Bố mặc quần […]
DẶN CON Con ơi! Con sẽ gặp trên đường nhiều người ăn xin Con sẽ thấy trên đường nhiều người
VƯỜN MẶT TRỜI, QUẢ MẶT TRĂNG Tôi đến nông trường Cù Bai Xe ghé nhà dân buổi tối Cửa mở
LÀM ANH Làm anh khó đấy Phải đâu chyện đùa Với em gái bé Phải “người lớn” cơ. Khi em
MÀU HOA MẶT TRỜI Sáng mai cành non dậy sớm Vươn vai đón ánh mặt trời Hoa đào ngậm sương
NẮNG HỒNG (Bảo Ngọc) Cả mùa đông lạnh giá Mặt trời trốn đi đâu Cây khoác tấm áo nâu Áo
Con đi xa vẫn nhớ nao lòng Khói bếp nồng thơm mái rạ Chiều ba mươi quây quần bên bếp
KHÓI BẾP CHIỀU QUÊ Xưa… khói bếp mang nhọc nhằn, vất vả Mẹ ngồi khều từng đụn rạ, rơm khô
KHÓI BẾP Sáng dậy khói bay choàng mái rạ Lẫn vào sương toả lẫn vào cây Cây xoan cây muỗm
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI 1. Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió