Đọc văn bản sau:
Từ nhỏ, tôi đã ước mơ mình là một người hoàn hảo. Nhưng theo thời gian, càng trưởng thành, tôi càng nhận ra rằng, ranh giới giữa một con người hoàn hảo và một con người nguyên tắc – nguyên tắc đến mức khuôn sáo – là rất mong manh. Cuộc sống của anh ta sẽ buồn tẻ, chán ngắt theo một “chu kỳ” được lập trình sẵn.
(…) Tôi cho rằng tốt nhất là hãy cứ chấp nhận tất cả những điều tạo nên chính bạn. Chấp nhận ngoại hình của bạn, chấp nhận những nét theo bạn là không đẹp, khiến bạn không tự tin. Đừng phí thời gian mà ngồi ao ước: “Giá như mình cao hơn, ốm hơn, đầy đặn hơn, xinh đẹp hơn…” hay những gì tương tự thế. Bạn là chính bạn, là một cá thể duy nhất trên đời này. Và những người xung quanh yêu bạn cũng bởi chính bản chất vốn có trong con người bạn.
Nếu có ai đó khen ngợi bạn, hãy học cách mỉm cười và cảm ơn họ. Ngược lại, khi đón nhận sự quở trách, bạn cũng phải biết thừa nhận sai lầm. Tất cả những điều đó làm cho cuộc sống của chúng ta phong phú hơn, tích cực hơn.
Việc bạn cố tình sao chép bản thân mình với người khác, dù có thể học hỏi nhiều điều từ họ, là một ý tưởng không có gì đáng hoan nghênh. Chúng ta không thể lúc nào cũng là những gì người khác muốn chúng ta trở thành. Chỉ bằng cách biểu đạt bản chất chân thật của mình, bằng cách phát huy những năng lực, giá trị đích thực trong con người mình, chúng ta mới có thể làm nên sự khác biệt trong cuộc sống, cho dù cuộc sống ấy chưa hẳn đã hoàn hảo.
(Trích Quà tặng tinh thần dành cho cuộc sống, Mark Victor Hansen, NXB Trẻ, 2011,tr. 126-128)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Theo tác giả, “ranh giới giữa một con người hoàn hảo và một con người nguyên tắc” có đặc điểm gì?
Câu 2. Văn bản khuyên con người nên chấp nhận những điều gì ở bản thân?
Câu 3. Tác giả cho rằng việc “sao chép bản thân mình với người khác” là như thế nào?
Câu 4. Vì sao tác giả cho rằng cuộc sống của một người quá nguyên tắc sẽ trở nên “buồn tẻ, chán ngắt”?
Câu 5. Anh/chị hiểu như thế nào về câu: “Bạn là chính bạn, là một cá thể duy nhất trên đời này”?
Câu 6. Nêu ý nghĩa của việc biết mỉm cười khi được khen và thừa nhận sai lầm khi bị phê bình.
Câu 7. Theo anh/chị, vì sao con người cần “biểu đạt bản chất chân thật của mình”?
Câu 8. Anh/chị có đồng tình với quan điểm: “Chỉ bằng cách phát huy giá trị đích thực của bản thân, con người mới tạo nên sự khác biệt” không? Vì sao?
Câu 9. Theo anh/chị, vì sao tác giả lại cho rằng “Chúng ta không thể lúc nào cũng là những gì người khác muốn chúng ta trở thành”?
Câu 10. Từ nội dung văn bản, hãy rút ra một bài học ý nghĩa nhất đối với bản thân.
Câu 11. Viết khoảng 5 – 7 dòng trình bày suy nghĩ của anh/chị về việc sống là chính mình trong xã hội hiện nay.
Câu 12. Theo anh/chị, làm thế nào để vừa học hỏi người khác vừa không đánh mất bản thân?
Câu 13. Anh/Chị hãy nêu 02 biểu hiện của bản thân (ngoại hình, thái độ,…) mà mình chưa “chấp nhận”, chưa hài lòng và giải pháp cụ thể để làm cho bản thân tích cực, phong phú, khác biệt hơn.











