Nỗi nhớ thương của người chinh phụ (trích Chinh Phụ ngâm, Đặng Trần Côn)
[…]
Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu
Hỏi ngày về ước nẻo quyên ca
Nay quyên đã giục oanh già
Ý nhi lại gáy trước nhà líu lo.
Thuở đăng đồ mai chưa dạn gió
Hỏi ngày về chỉ độ đào bông
Nay đào đã quyến gió đông
Tuyết mai trắng bãi, phù dung đỏ bờ.
Hẹn cùng ta Lũng Tây nham ấy
Sớm đã trông nào thấy hơi tăm?
Ngập ngừng lá rụng cành trâm
Buổi hôm nghe rậy tiếng cầm xôn xao.
Hẹn nơi nao Hán Dương cầu nọ
Chiều lại tìm nào có tiêu hao
Ngập ngừng gió thổi áo bào
Bãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông.
Tin gởi đi người không thấy lại …
Hoa Dương tàn đã trải rêu xanh
Rêu xanh mấy lớp xung quanh
Chân đi một bước trăm tình ngẩn ngơ!…
Thư thường tới người chưa thấy tới
Bức rèm thưa lần dãi bóng dương
Bóng dương mấy buổi xuyên ngang
Lời sao mười hẹn chín thường đơn sai.
Thử tính lại diễn khơi ngày ấy
Tiền sen này đã nẩy là ba
Xót người lần lữa ải xa
Xót người nương chốn hoàng hoa dặm dài.
[…]
(Theo “Giảng văn Chinh phụ ngâm”, Đặng Thai Mai, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, 1992)










