Bài thơ: Góc phố xưa, con đường cũ, bây giờ!
GÓC PHỐ XƯA, CON ĐƯỜNG CŨ BÂY GIỜ! Ta trở về dường như thu không biết Con đường cây trút […]
GÓC PHỐ XƯA, CON ĐƯỜNG CŨ BÂY GIỜ! Ta trở về dường như thu không biết Con đường cây trút […]
THÁP CỔ TRĂNG MỜ Lại trở về mỗi khi mình thấy buồn Giọt cà phê hòa nhịp đàn ghi-ta Đêm
NỬA VẦNG TRĂNG MỒ CÔI Hái nửa vầng trăng côi Đánh rơi ngày bí mật Biết ta còn hay mất
TRÁI TIM ĐỒNG DẠNG Trời hỡi làm sao thu bớt rộng ? Để tôi đi nhặt hết lá vàng Làm
LỜI YÊU KHÓ NÓI LẮM NGƯỜI! Như con chim nhỏ nhớ đàn Như sông nhớ biển vượt ngàn trùng khơi.
BỞI TA LÀ CỦA NHAU Bởi anh là dòng sông Nước xanh màu biển biếc Bởi em là biển rộng
NGẬM NGÙI Có còn gì nữa đâu em ! Khi con tim đã dành riêng một người Một người nào
NGƯỜI CON GÁI TRẺ Ta đốt vòng hương tỏa khói hoa Thổi tàn hơi lạnh vào đêm ma Lặng cài
QUÁN VẮNG Lối cũ hoa rụng đầy Đường về xơ xác mây Rừng chiều hiu hút nắng Lạnh lùng cơn
IM LẶNG ! Ta nhìn trăng Như nhìn vào tâm tưởng Đêm mơ hồ trên đỉnh núi thê lương. Ta