BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG (Nguyễn Bính) | Thơ tự do
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG Trải nghìn dặm trời mây bạn tới. Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng! Bạn […]
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG Trải nghìn dặm trời mây bạn tới. Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng! Bạn […]
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI 1. Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió
Khi tôi vun trồng xanh những ước mơ Mẹ gánh mùa đông xuống đồng chiêm mặn Lội dòng sông tát
THÚC SINH TỪ BIỆT THÚY KIỀU Người lên ngựa kẻ chia bào, Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san.
ĐẤT NƯỚC TÔI Trên bục giảng tôi dạy các em thơ Về dáng hình xứ sở núi sông quê Về
Rồi ngày mai con xuống núi Ngỡ ngàng Đất rộng, trời thấp Bước đầu tiên Con vấp gót chân mình.
Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi
XUÂN XƯA CÓ MẸ Xuân chợt đến cho mai vàng rợp ngõ Nắng dịu dàng muôn hoa cỏ đưa hương
QUÊ HƯƠNG Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới: Nước bao vây cách biển nửa ngày sông. Khi trời
TAY TRONG TAY Một ngày hè, tôi ngồi trên bãi biển và ngắm nhìn hai đứa trẻ đang chơi trên