Bài thơ VƯỜN MẶT TRỜI, QUẢ MẶT TRĂNG (Phan Thị Thanh Nhàn) | Thơ sáu chữ
VƯỜN MẶT TRỜI, QUẢ MẶT TRĂNG Tôi đến nông trường Cù Bai Xe ghé nhà dân buổi tối Cửa mở […]
VƯỜN MẶT TRỜI, QUẢ MẶT TRĂNG Tôi đến nông trường Cù Bai Xe ghé nhà dân buổi tối Cửa mở […]
MÀU HOA MẶT TRỜI Sáng mai cành non dậy sớm Vươn vai đón ánh mặt trời Hoa đào ngậm sương
THĂNG LONG HOÀI CỔ Tạo hóa gây chi cuộc hý trường Đến nay thấm thoát mấy tinh sương Lối xưa
CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ Vàng tỏa non tây, bóng ác tà Đầm đầm ngọn cỏ, tuyết phun hoa Ngàn mai
BUỔI CHIỀU LỮ THỨ Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn, Tiếng ốc[1] xa đưa lẩn trống đồn[2]. Gác mái,
CẢNH HƯƠNG SƠN Đệ nhất nam thiên ấy cảnh này, Thuyền nan đón khách máy chèo lay. Hai bên quả
CHÙA TRẤN BẮC Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầu, Khách đi qua đó chạnh niềm đau. Mấy toà sen
TỨC CẢNH CHIỀU THU Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa, Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ. Xanh om
CẢNH CHÙA TRẤN VÕ Êm ái chiều xuân tới Trấn đài Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai Ba hồi
Chiều chủ nhật ba thường đi dạo, Các cửa hàng bày áo trẻ con. Lòng ba không khỏi riêng buồn,