Đọc văn bản sau:
CỔ TÍCH VỀ SỰ RA ĐỜI CỦA NGƯỜI MẸ
Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt sáu ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi: “Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?”.
Ông Trời đáp: “Ngươi thấy đấy, đây là một tạo vật cực kì phức tạp gồm hai trăm bộ phận có thể thay thế nhau và cực kì bền bỉ, nhưng lại không là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho vật này có thể có sáu đôi tay”.
Vị thần nọ ngạc nhiên: “Sáu đôi tay? Không thể tin được!”
Ông Trời đáp lại: “Thế còn ít đấy. Nếu có ba đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ”.
– Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây – vị thần nói.
Ông Trời gật đầu thở dài: “Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra”.
Vị thần nọ sờ vào tạo vật của ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:
– Tại sao nó lại mềm đến thế?
Ông Trời đáp: “Vậy là người chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Người không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.”
Vị thần dường như phát hiện ra điều gì bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra: “Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây”.
– Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy – ông Trời thở dài.
– Nước mắt để làm gì, thưa ngài – vị thần hỏi.
– Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào, những thứ mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua”.
(Dẫn theo: truyenngan.com.vn)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Theo văn bản, Ông Trời đã dành bao nhiêu thời gian để tạo ra người mẹ?
Câu 2. Theo lời ông Trời, người mẹ có những đặc điểm nổi bật nào? (nêu 2–3 chi tiết)
Câu 3. Vì sao ông Trời cho rằng người mẹ là “một tạo vật cực kì phức tạp”?
Câu 4. Hình ảnh “sáu đôi tay” và “ba đôi mắt” mang ý nghĩa biểu tượng gì?
Câu 5. Chi tiết “người mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con” thể hiện phẩm chất gì của người mẹ?
Câu 6. Tại sao ông Trời nói nước mắt là điều không thể thiếu ở người mẹ?
Câu 7. Thông điệp chính mà văn bản muốn gửi gắm về người mẹ là gì?
Câu 8. Từ câu chuyện trên, em rút ra được bài học gì về cách ứng xử với mẹ trong cuộc sống?
Câu 9. Hãy nêu một hành động cụ thể mà em có thể làm để thể hiện tình yêu thương đối với mẹ.
Câu 10. Vì sao tác giả không miêu tả người mẹ bằng những đặc điểm bình thường mà lại xây dựng hình ảnh mang tính “phi thường” (nhiều tay, nhiều mắt)?
Câu 11. Theo em, điều gì làm nên vẻ đẹp vĩ đại nhất của người mẹ trong văn bản này?
Câu 12. Nếu đặt mình vào vị trí của “vị thần”, em sẽ nói gì sau khi chứng kiến quá trình tạo ra người mẹ?
Câu 13. Từ hình ảnh người mẹ trong văn bản, hãy liên hệ với thực tế để làm rõ: vì sao tình mẫu tử luôn được coi là thiêng liêng nhất?






