Bàn về thời gian, có ý kiến cho rằng: Thời gian là vô hạn, không cần phải vội. Em có đồng ý với quan điểm này không? Hãy viết bài nghị luận trình bày ý kiến của bản thân

thoi-gian-la-vo-han-khong-can-phai-voi

Nghị luận trình bày ý kiến: “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội”

Hướng dẫn chi tiết:

  • Mở bài:

– Giới thiệu quan điểm: Thời gian từ lâu đã trở thành một khái niệm quan trọng trong đời sống con người. Có người cho rằng thời gian là hữu hạn, cần phải tận dụng từng giây từng phút để không lãng phí. Nhưng cũng có quan điểm cho rằng thời gian là vô hạn, chúng ta không cần phải sống hối hả, cư bình thản mà sống trong dòng thời gian bất tận.

– Nêu rõ quan điểm của bản thân: Tôi phản đối với quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội” bởi tuy thời gian của nhân loại có thể là vô hạn, nhưng thời gian của mỗi con người lại hữu hạn, vì vậy con người không thể sống chậm một cách thụ động, trì hoãn.

  • Thân bài:

1. Hiểu đúng về khái niệm “Thời gian là vô hạn”

– Khi nói “thời gian là vô hạn”, có thể hiểu rằng dòng chảy của thời gian vũ trụ là bất tận, không ai có thể làm nó dừng lại hay kiểm soát hoàn toàn. Từ thuở khai thiên lập địa đến nay, thời gian vẫn luôn vận hành, nối tiếp không ngừng. Nhưng đối với đời người, thời gian lại có giới hạn. Mỗi cá nhân chỉ có một khoảng thời gian hữu hạn để sống và cống hiến. Do đó, câu nói trên không thể hiểu theo nghĩa tuyệt đối mà cần đặt vào bối cảnh cụ thể.

– Ý kiến “không cần phải vội” hàm ý rằng con người không nên chạy đua với thời gian một cách mù quáng, mà cần sống chậm rãi, không gấp gáp, không chạy đua, tận hưởng cuộc sống, cân bằng giữa công việc và nghỉ ngơi.

→ Ý kiến muốn nhấn mạnh lối sống bình thản, không hấp tấp trước cuộc đời. Tuy nhiên, liệu điều này có đồng nghĩa với việc sống chậm rãi, buông thả, không có mục tiêu hay không?

2. Mặt tích cực của quan điểm “Không cần phải vội”

– Nếu hiểu theo hướng tích cực, “không cần phải vội” là lời khuyên về việc sống chậm lại, không hấp tấp, vội vàng, chạy theo thành tích, vật chất bằng mọi giá  để tận hưởng từng khoảnh khắc trong cuộc đời.

– Trong xã hội hiện đại, con người thường bị cuốn vào vòng xoáy công việc, áp lực thành công mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống. Việc vội vàng có thể dẫn đến sai lầm, căng thẳng và ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần.

– Hơn nữa, nhiều việc không thể hoàn thành một cách gấp gáp. Thành công trong học tập, sự nghiệp hay mối quan hệ đều cần có thời gian để xây dựng. Những người nóng vội thường dễ chán nản khi không thấy kết quả ngay lập tức.

– Ngược lại, người biết kiên nhẫn, tận dụng thời gian một cách hợp lý sẽ đạt được thành công bền vững. Sống chậm giúp con người có thời gian cảm nhận sâu sắc hơn những giá trị giản dị nhưng ý nghĩa của cuộc sống, từ đó biết trân trọng hiện tại và những gì mình đang có. Khi không bị cuốn theo nhịp sống vội vã, con người dễ giữ được sự cân bằng tinh thần, lắng nghe bản thân và điều chỉnh cảm xúc một cách tích cực. Nhờ vậy, sống chậm còn giúp hạn chế căng thẳng, tránh tình trạng kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Ở góc độ này, ý kiến trên là hợp lí và đáng suy ngẫm.

3. Tác hại của quan điểm “Không cần phải vội”

– Tuy nhiên, nếu hiểu “không cần phải vội” theo nghĩa buông xuôi, không nỗ lực thì lại là một sai lầm nghiêm trọng. Nếu ai cũng cho rằng thời gian vô tận và không cần gấp gáp, con người sẽ trở nên trì trệ, lười biếng, không có động lực để phát triển bản thân.

– Thời gian của mỗi con người là hữu hạn, một khi trôi qua sẽ không thể quay trở lại. Tuổi trẻ vì thế vụt qua rất nhanh, mang theo những ước mơ, khát vọng và cả những cơ hội quý giá. Nếu không biết trân trọng và nắm bắt, nhiều cơ hội trong cuộc sống sẽ không lặp lại, để lại sự nuối tiếc muộn màng.

– Nếu cho rằng “không cần phải vội”, con người rất dễ rơi vào trạng thái trì hoãn, chần chừ trước những việc cần làm. Lâu dần, sự chậm trễ ấy có thể dẫn đến lười biếng, thiếu nỗ lực và đánh mất tinh thần phấn đấu. Khi không còn mục tiêu rõ ràng, con người dễ sống buông xuôi, để thời gian trôi qua vô ích mà không tạo ra giá trị cho bản thân và xã hội.

– Khi nhận ra giá trị của thời gian thì đôi khi tuổi trẻ đã qua, nhiều cơ hội quý giá cũng đã vuột mất trong tiếc nuối. Nếu hiểu quan điểm ấy một cách cực đoan, con người rất dễ rơi vào tâm lí bi quan, dằn vặt, thậm chí đánh mất niềm tin và động lực sống. Chính sự ám ảnh về những điều đã qua có thể khiến con người đánh mất chính mình thay vì biết trân trọng hiện tại để tiếp tục vươn lên.

– Lịch sử cho thấy những con người thành công nhất đều là những người biết tận dụng thời gian. Thomas Edison đã từng làm việc không ngừng nghỉ để phát minh ra bóng đèn điện. Steve Jobs không chờ đợi mà luôn tìm cách đổi mới công nghệ. Nếu họ nghĩ rằng “thời gian là vô hạn, không cần phải vội”, có lẽ thế giới đã không có những phát minh vĩ đại.

– Trong đời sống thực tế, những người trẻ thường có tâm lý “còn nhiều thời gian“, dẫn đến sự trì hoãn trong học tập, công việc. Họ cho rằng mình có thể bắt đầu bất cứ lúc nào mà không cần vội vàng. Nhưng đến khi nhận ra thời gian đã trôi qua, cơ hội đã vuột mất, họ mới hối tiếc.

4. Hãy biết quý trọng thời gian sống và xây dựng cách sống hài hoà

Thời gian là vàng. Lãng phí thời gian là sự lãng phí lớn nhất của con người. Thế nhưng, thay vì cực đoan chạy theo thời gian hoặc buông xuôi, con người cần có một cách tiếp cận cân bằng. Chúng ta không nên vội vàng đến mức đánh mất chất lượng cuộc sống, nhưng cũng không nên lãng phí thời gian vì cho rằng nó là vô tận.

Điều quan trọng là biết ưu tiên công việc, đặt mục tiêu rõ ràng và kiên trì theo đuổi. Một người thành công là người biết sử dụng thời gian một cách thông minh: làm việc khi cần và nghỉ ngơi khi cần, không để bản thân bị cuốn vào sự gấp gáp nhưng cũng không rơi vào trạng thái lười biếng.

Một minh chứng rõ ràng là những người đạt được thành công trong các lĩnh vực khác nhau thường có lịch trình rõ ràng, biết cách quản lý thời gian hợp lý. Họ không hấp tấp, nhưng cũng không trì hoãn. Họ tận dụng mỗi khoảnh khắc để học tập, làm việc và phát triển bản thân.

5. Bàn luận mở rộng

– Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng câu nói “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội” chỉ đúng trong một số trường hợp nhất định. Quan trọng là chúng ta phải biết cách sử dụng thời gian sao cho hiệu quả, không chạy đua một cách mù quáng nhưng cũng không trì hoãn một cách vô nghĩa.

– Hãy học cách tận hưởng cuộc sống, nhưng đừng lãng phí thời gian vào những điều vô bổ. Hãy biết đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi nó. Thời gian có thể là vô tận đối với vũ trụ, nhưng với mỗi cá nhân, nó luôn hữu hạn. Vậy nên, hãy trân trọng từng giây phút và sử dụng nó một cách khôn ngoan.

– Quan điểm đúng đắn về thời gian đòi hỏi mỗi người phải biết phân biệt rõ: không vội vàng không đồng nghĩa với việc không trân trọng thời gian. Sống đúng đắn là sống có kế hoạch, biết tận dụng từng khoảnh khắc để học tập, rèn luyện và hoàn thiện bản thân, đồng thời hành động kịp thời, tránh trì hoãn. Con người có thể sống chậm để cảm nhận vẻ đẹp và ý nghĩa của cuộc sống, nhưng vẫn cần nhanh nhạy trước cơ hội và nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ, bởi thời gian không chờ đợi bất cứ ai.

6. Bài học

– Mỗi người cần rút ra bài học nhận thức và hành động đúng đắn cho bản thân. Trước hết, phải ý thức sâu sắc rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của con người: mất tiền còn có thể kiếm lại, nhưng thời gian đã trôi qua thì không bao giờ lấy lại được. Trên cơ sở nhận thức ấy, mỗi người cần biết lập kế hoạch rõ ràng cho bản thân, sử dụng thời gian một cách hiệu quả, khoa học. Đồng thời, hãy trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại, không ngừng nỗ lực, cố gắng để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

  • Kết bài:

– Khẳng định: Có thể thời gian của vũ trụ là vô hạn, nhưng thời gian của mỗi con người lại vô cùng hữu hạn. Vì thế, sống chậm là để cảm nhận, để hiểu và trân trọng từng khoảnh khắc đang có, chứ không phải sống chậm để trì hoãn hay buông lơi trách nhiệm. Chỉ khi biết dung hòa giữa sự bình thản trong tâm hồn và sự chủ động trong hành động, con người mới thực sự sống có ý nghĩa và không hoài phí quỹ thời gian ngắn ngủi của đời mình. Quan điểm cho rằng “thời gian là vô hạn, không cần phải vội” là một cái nhìn chủ quan và dễ khiến con người rơi vào sự trì hoãn, lãng phí tuổi trẻ.

– Lời khuyên: Sống vội vàng không phải là hấp tấp, mà là biết tận dụng từng khoảnh khắc một cách hiệu quả, có ý nghĩa. Khi biết quý trọng thời gian, ta mới có thể chủ động học tập, làm việc, hoàn thiện bản thân và sống trọn vẹn hơn mỗi ngày. Thời gian tuy thầm lặng, nhưng lại là tài sản quý giá nhất mà không ai có thể mua lại khi đã đánh mất. Biết quý trọng từng giây phút của hôm nay, sống có ý thức và hành động đúng lúc, chính là cách tốt nhất để mỗi người không phải nuối tiếc về ngày mai.

Bài văn tham khảo:

Bài văn 1:

Thời gian từ lâu đã trở thành một khái niệm có ý nghĩa đặc biệt trong đời sống con người. Có người cho rằng thời gian là hữu hạn, vì thế cần tận dụng từng giây từng phút để sống và cống hiến, tránh lãng phí tuổi trẻ. Tuy nhiên, cũng có quan điểm cho rằng thời gian là vô hạn, con người không cần phải sống vội vàng, cứ bình thản trôi theo dòng thời gian bất tận. Trước cách nhìn ấy, tôi không đồng tình với quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội”, bởi dù thời gian của vũ trụ có thể vô hạn, thì thời gian của mỗi con người lại vô cùng hữu hạn. Chính vì vậy, sống chậm một cách thụ động, trì hoãn sẽ khiến con người đánh mất cơ hội và chính bản thân mình.

Trước hết, cần hiểu đúng khái niệm “thời gian là vô hạn”. Khi nói thời gian là vô hạn, người ta thường nhắc đến dòng chảy của thời gian vũ trụ – một quy luật khách quan, vận hành không ngừng từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay và không phụ thuộc vào ý chí con người. Tuy nhiên, nếu đặt trong đời sống cá nhân, thời gian lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Đời người có điểm bắt đầu và kết thúc rõ ràng, mỗi cá nhân chỉ được sống trong một khoảng thời gian hữu hạn. Bởi vậy, câu nói trên không thể hiểu theo nghĩa tuyệt đối mà cần được nhìn nhận trong bối cảnh cụ thể của đời sống con người.
Bên cạnh đó, quan niệm “không cần phải vội” thường mang hàm ý khuyên con người không nên chạy đua mù quáng với thời gian, không sống hấp tấp, vội vàng, mà cần biết sống chậm lại để tận hưởng cuộc sống, giữ sự cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi. Tuy nhiên, sống chậm liệu có đồng nghĩa với buông thả, trì hoãn và thiếu mục tiêu hay không – đó mới là điều cần được bàn luận.

Nếu hiểu theo hướng tích cực, quan điểm “không cần phải vội” chứa đựng những giá trị nhất định. Trong xã hội hiện đại, con người thường bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, áp lực thành công và vật chất, khiến đời sống tinh thần trở nên căng thẳng, mệt mỏi. Việc sống quá vội vàng có thể dẫn đến sai lầm, kiệt sức và đánh mất những giá trị đích thực của cuộc sống. Không phải mọi việc đều có thể đạt được trong ngày một ngày hai; thành công trong học tập, sự nghiệp hay các mối quan hệ đều cần thời gian bền bỉ vun đắp. Những người nóng vội thường dễ chán nản khi chưa thấy kết quả ngay lập tức, trong khi người kiên nhẫn, biết tận dụng thời gian hợp lý lại có cơ hội đạt được thành công lâu dài. Sống chậm giúp con người cảm nhận sâu sắc hơn những giá trị giản dị của cuộc sống, giữ được sự cân bằng tinh thần, tránh căng thẳng và kiệt sức. Ở góc độ này, quan điểm trên là hợp lí và đáng suy ngẫm.

Tuy nhiên, nếu hiểu “không cần phải vội” theo nghĩa buông xuôi, không nỗ lực thì đó lại là một quan niệm sai lầm và nguy hiểm. Thời gian của mỗi con người là hữu hạn, một khi trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại. Tuổi trẻ vì thế qua đi rất nhanh, mang theo những ước mơ, hoài bão và cả những cơ hội quý giá. Nếu con người cho rằng mình còn nhiều thời gian và không cần hành động sớm, họ rất dễ rơi vào trạng thái trì hoãn, chần chừ trước những việc cần làm. Lâu dần, sự trì hoãn ấy dẫn đến lười biếng, thiếu ý chí phấn đấu, khiến con người sống buông xuôi, để thời gian trôi qua vô ích. Khi nhận ra giá trị của thời gian thì đôi khi tuổi trẻ đã qua, cơ hội đã mất, chỉ còn lại sự nuối tiếc muộn màng. Nếu hiểu quan điểm ấy một cách cực đoan, con người thậm chí có thể rơi vào tâm lí bi quan, dằn vặt, đánh mất niềm tin và động lực sống.

Thực tế cho thấy, những con người thành công trong lịch sử đều là những người biết trân trọng và tận dụng thời gian. Thomas Edison đã không ngừng làm việc để cho ra đời bóng đèn điện; Steve Jobs luôn chủ động đổi mới và sáng tạo, không chờ đợi thời cơ đến một cách thụ động. Nếu họ cho rằng thời gian là vô hạn và không cần phải vội, có lẽ nhân loại đã mất đi nhiều phát minh vĩ đại. Trong đời sống hiện nay, không ít người trẻ mang tâm lí “còn nhiều thời gian”, từ đó trì hoãn việc học tập, rèn luyện bản thân, để rồi khi cơ hội vụt qua mới nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.

Vì vậy, điều quan trọng không phải là sống vội hay sống chậm, mà là biết xây dựng một cách sống hài hòa với thời gian. Thời gian là vàng, và lãng phí thời gian chính là sự lãng phí lớn nhất của đời người. Con người không nên hấp tấp đến mức đánh mất chất lượng cuộc sống, nhưng cũng không được buông thả, trì hoãn vì cho rằng thời gian là vô tận. Sống đúng đắn là biết đặt mục tiêu rõ ràng, ưu tiên việc cần làm, kiên trì theo đuổi con đường đã chọn. Một người biết sử dụng thời gian thông minh là người biết làm việc khi cần và nghỉ ngơi khi cần, không để bản thân bị cuốn vào sự vội vã nhưng cũng không rơi vào sự lười biếng.

Từ những phân tích trên, có thể thấy quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội” chỉ đúng trong một số trường hợp nhất định và cần được hiểu một cách tỉnh táo. Không vội vàng không đồng nghĩa với không trân trọng thời gian. Con người có thể sống chậm để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, nhưng vẫn phải nhanh nhạy trước cơ hội và nỗ lực hết mình trong tuổi trẻ, bởi thời gian không chờ đợi bất cứ ai.

Từ đó, mỗi người cần rút ra bài học nhận thức và hành động cho bản thân. Phải ý thức rằng thời gian là tài sản quý giá nhất: mất tiền có thể kiếm lại, nhưng thời gian đã trôi qua thì không thể lấy lại. Vì thế, cần biết lập kế hoạch cho bản thân, sử dụng thời gian một cách hiệu quả, trân trọng hiện tại và nỗ lực không ngừng để xây dựng tương lai.

Có thể thời gian của vũ trụ là vô hạn, nhưng thời gian của mỗi con người lại vô cùng hữu hạn. Sống chậm là để cảm nhận và trân trọng từng khoảnh khắc, chứ không phải để trì hoãn hay buông lơi trách nhiệm. Chỉ khi biết dung hòa giữa sự bình thản trong tâm hồn và sự chủ động trong hành động, con người mới sống trọn vẹn và không hoài phí quỹ thời gian ngắn ngủi của đời mình. Biết quý trọng từng giây phút hôm nay chính là cách tốt nhất để không phải nuối tiếc ngày mai.

Bài văn 2: 

Trong cuộc sống, thời gian luôn là yếu tố gắn liền với sự tồn tại và phát triển của con người. Chính vì vậy, đã xuất hiện nhiều cách nhìn nhận khác nhau về thời gian. Có ý kiến cho rằng: “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội.” Tuy nhiên, đây là một quan điểm phiến diện, không phản ánh đúng bản chất của thời gian đối với đời người và còn tiềm ẩn nhiều hệ lụy tiêu cực nếu con người tin theo và hành động dựa trên suy nghĩ ấy.

Trước hết, quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội” cho rằng con người có thể sống ung dung, chậm rãi, không cần gấp gáp trong học tập, lao động hay thực hiện ước mơ, bởi thời gian luôn tồn tại vô tận. Cách nhìn này có thể bắt nguồn từ tâm lý chủ quan, thói quen trì hoãn hoặc sự lười biếng được ngụy trang dưới vỏ bọc của “sống chậm”. Tuy nhiên, việc đồng nhất thời gian của vũ trụ với thời gian đời người là một sự nhầm lẫn nghiêm trọng, dẫn đến cách sống buông xuôi, thiếu mục tiêu và thiếu trách nhiệm với chính bản thân.

Xét trên phương diện khoa học, quan điểm trên hoàn toàn thiếu cơ sở. Thời gian là một đại lượng tuyến tính: khi đã trôi qua thì không thể quay trở lại. Đúng là thời gian của tự nhiên, của vũ trụ có thể vô hạn, nhưng thời gian của mỗi con người lại vô cùng hữu hạn. Mỗi người chỉ có một đời để sống, một quỹ thời gian nhất định để học tập, lao động và cống hiến. Đặc biệt, tuổi trẻ – giai đoạn sung sức nhất, giàu năng lượng và cơ hội nhất – lại trôi qua rất nhanh và không bao giờ lặp lại. Một khi thời gian ấy đã mất đi, không có bất cứ điều gì có thể bù đắp hay thay thế. Vì vậy, nói rằng “không cần phải vội” là phủ nhận quy luật tất yếu của đời người.

Không chỉ thiếu cơ sở khoa học, quan điểm này còn không phù hợp với thực tiễn cuộc sống. Thực tế cho thấy, mỗi con người đều mang trong mình những ước mơ, hoài bão và nhiệm vụ cần thực hiện, nhưng không phải việc gì cũng có thể chờ đợi. Có những công việc chỉ phù hợp với một thời điểm nhất định, nếu bỏ lỡ sẽ trở nên muộn màng. Việc học tập là một ví dụ điển hình. Dù học là quá trình suốt đời, nhưng khả năng tiếp thu kiến thức hiệu quả nhất lại nằm ở những năm tháng tuổi trẻ. Nếu trì hoãn, lười biếng, đến khi trưởng thành mới nhận ra giá trị của tri thức thì nhiều cơ hội đã vuột khỏi tầm tay. Trong cuộc sống, không ít người vì chần chừ, do dự mà đánh mất những cơ hội chỉ đến một lần.

Thực tiễn cũng chứng minh rằng những người biết quý trọng thời gian thường đạt được thành công lớn. Nhà phát minh Thomas Edison đã tận dụng từng giây từng phút để lao động miệt mài, nhờ đó mang ánh sáng đến cho nhân loại. Hay Cristiano Ronaldo, bằng sự kỷ luật nghiêm khắc với thời gian luyện tập, đã vươn lên trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Trái lại, nhiều người lãng phí thời gian, sống trong tâm lý “chưa cần vội”, để rồi khi cơ hội qua đi mới nhận ra thì đã quá muộn. Một học sinh không chăm chỉ học tập, luôn trì hoãn việc ôn bài, đến khi kỳ thi cận kề mới cuống cuồng chuẩn bị thì kết quả kém là điều khó tránh khỏi. Những ví dụ ấy cho thấy rõ sự sai lầm của quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội”.

Hơn nữa, nếu con người sống theo quan điểm này, xã hội sẽ rơi vào trạng thái trì trệ. Khi mỗi cá nhân thiếu ý thức trân trọng thời gian, họ sẽ dễ sống thụ động, lười biếng, thiếu mục tiêu phấn đấu. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển của bản thân mà còn làm chậm bước tiến chung của xã hội. Một thế hệ sống buông xuôi, trì hoãn và lãng phí thời gian sẽ là mối nguy lớn đối với tương lai đất nước.

Tuy nhiên, phản đối quan điểm “không cần phải vội” không có nghĩa là cổ vũ cho lối sống vội vàng, hấp tấp. Vấn đề cốt lõi là cần phân biệt rõ: không vội vàng khác với không trân trọng thời gian. Cách sống đúng đắn là biết sống chậm để cảm nhận giá trị cuộc sống, giữ cân bằng tinh thần, tránh căng thẳng và kiệt sức; nhưng đồng thời phải sống có kế hoạch, biết tận dụng từng khoảnh khắc để học tập, rèn luyện và hành động đúng lúc, không trì hoãn trước những cơ hội quan trọng. Sống chậm để cảm nhận, chứ không sống chậm để bỏ lỡ.

Tóm lại, quan điểm “Thời gian là vô hạn, không cần phải vội” là thiếu căn cứ, phiến diện và có thể dẫn đến nhiều hậu quả tiêu cực. Thời gian của vũ trụ có thể vô hạn, nhưng thời gian của con người thì không. Mất tiền có thể kiếm lại, nhưng mất thời gian thì không bao giờ lấy lại được. Vì vậy, mỗi người cần nhận thức sâu sắc rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của đời mình, từ đó biết trân trọng hiện tại, sử dụng thời gian hiệu quả và không ngừng nỗ lực cho tương lai. Biết quý trọng từng giây phút hôm nay chính là cách tốt nhất để không phải nuối tiếc ngày mai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang