Tả mẹ của em

ta-me-cua-em

Tả mẹ của em

Bài văn miêu tả mẹ

* DÀN Ý CHI TIẾT:

DÀN BÀI 1:

I. Mở bài:

– Giới thiệu về mẹ của em.

– Nêu tình cảm của em dành cho mẹ.

Ví dụ: Trong gia đình, người em yêu quý và kính trọng nhất là mẹ. Mẹ luôn chăm sóc, yêu thương và dành cho em những điều tốt đẹp nhất.

II. Thân bài:

1. Tả khái quát về mẹ

  • Tuổi của mẹ → Năm nay mẹ em bao nhiêu tuổi.
  • Công việc của mẹ → Mẹ em làm công việc gì.
  • Dáng người: cao hay thấp, thon thả hay đầy đặn.
  • Ấn tượng chung về mẹ:….

2. Tả ngoại hình của mẹ

  • Mái tóc: dài hay ngắn, màu đen, mềm mượt,…
  • Khuôn mặt: trái xoan, tròn,…
  • Đôi mắt: hiền từ, dịu dàng, luôn ánh lên tình yêu thương.
  • Nụ cười: tươi tắn, ấm áp.
  • Đôi bàn tay: chai sạn vì công việc nhưng đầy yêu thương.
  • Trang phục thường ngày của mẹ.

3. Tả tính cách và hoạt động của mẹ

  • Mẹ là người hiền hậu, chăm chỉ, đảm đang.
  • Luôn quan tâm, chăm sóc mọi người trong gia đình.
  • Dạy dỗ em học tập và rèn luyện đạo đức.
  • Một số việc làm cụ thể: Dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đưa đón hoặc nhắc nhở em đi học. Chăm sóc em khi em bị ốm. Động viên em khi gặp khó khăn.

4. Kỉ niệm hoặc hình ảnh đáng nhớ về mẹ

  • Một lần mẹ thức khuya chăm sóc em khi em bị sốt.
  • Mẹ động viên em sau một lần làm bài chưa tốt.
  • Một kỉ niệm khiến em cảm nhận sâu sắc tình yêu thương của mẹ.

III. Kết bài:

  • Khẳng định tình cảm của em dành cho mẹ.
  • Nêu lời hứa hoặc mong ước.

Ví dụ: Em rất yêu quý và biết ơn mẹ. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.

DÀN BÀI 2:

  • Mở bài:

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”. Trong cuộc đời này, không ai yêu thương, quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho mình bằng mẹ. Với em, mẹ là người quan trọng nhất, người em yêu quý và kính trọng nhất.

  • Thân bài:

– Tả dáng hình của mẹ:

+  Mẹ không phải là người phụ nữ đẹp. Hình ảnh mẹ trong em thật giản dị nhưng cũng rất cao quý

+ Dáng mẹ gầy, nhìn dáng mẹ tôi đã thấy được bao nỗi vất vả, lo toan…

+ Dáng đi của mẹ uyển chuyển, nhẹ nhàng…

+ Khuôn mặt mẹ không được trắng trẻo mà đã bị nắng mưa làm đen xạm đi…

+ Đôi mắt mẹ trong tôi thật đẹp, nó lấp lánh niềm vui khi…, nó đượm buồn khi …., nó dịu dàng ấm áp khi…Trên đôi mắt ấy đã có những nếp nhắn trước tuổi.

+ Sống mũi mẹ không cao nhưng rất hài hòa với khuôn mặt của mẹ.

+ Nụ cười tươi luôn nở trên môi mẹ dù khó khăn vất vả như thế nào chăng nữa

+ Tôi nhận ra bàn tay mẹ thô ráp, chiếc áo mẹ đã bạc màu, đôi vai mẹ gầy hơn trước.

+ Hình như trông mẹ già hơn cái tuổi bốn mươi của mẹ. Mái tóc dài mượt ngày trước giờ đã ngắn và mỏng đi khá nhiều, thấp thoáng đã thấy những sợi bạc.

– Tả về tính cách, hoạt động của mẹ:

+ Mẹ là một giáo viên luôn tận tụy với công việc. Những đêm khuya khi tôi đã ngủ, tôi thấy mẹ vẫn miệt mài bên bàn làm việc với những chồng vở của học sinh. Mẹ cẩn thận sửa từng lỗi nhỏ trong bài làm…

+ Với gia đình, mẹ luôn chu toàn mọi việc, chăm sóc ân cần cho cả gia đình…Một mình mẹ lo hết cả công việc nhà, làm tròn trách nhiệm trong công việc ở trường.

+ Mẹ là một người vợ hiền, một người dâu thảo.

– Tả về kỉ niệm với mẹ, sự quan tâm của mẹ với em:

+ Với tôi, mẹ luôn dành sự quan tâm nhiều nhất: Lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, mẹ còn dành chút thời gian ít ỏi khi nghỉ ngơi để hướng dẫn tôi học tập.

+ Ánh mắt mẹ dịu dàng, hiền hậu chỉ cho tôi từng lỗi sai, giúp tôi hiểu bài hơn.

+ Mẹ luôn bên tôi khi tôi gặp khó khăn, động viên an ủi khi tôi vấp ngã. Mẹ hứng hết nỗi cực nhọc để tôi có được cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy.

  • Kết bài:

– Khẳng định lại tình cảm với mẹ, lòng biết ơn mẹ.

– Hứa hẹn: Tôi sẽ cố gắng học tập để mẹ vui lòng,…

* BÀI VĂN HOÀN CHỈNH:

BÀI VĂN 1:

MIÊU TẢ MẸ

“Những ngôi sao thức ngoài kia. Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con”. Bất kì khó khăn, thử thách nào em phải vượt qua, cũng có mẹ đồng hành bên cạnh. Vì vậy, mẹ là người mà em kính trọng và yêu thương nhất trên đời.

Mẹ em là cô giáo. Năm nay, mẹ đã ngoài ba mươi lăm tuổi. Mẹ đã gắn bó với nghề giáo đã hơn mười năm rồi. Nhiều lần em đã đến chơi ở trường mẹ. Ngôi trường ấy to lắm, có rất nhiều phòng học và cái sân rộng ơi là rộng.

Mẹ em có thân hình thon thả, thắt đáy lưng ong. Làn da của mẹ trắng hồng, khuôn mặt thật xinh xắn, đôi môi hình trái tim đỏ mọng và ánh mắt long lanh như mặt nước hồ mùa thu. Giọng nói của mẹ rất trong trẻo, nghe thật ngọt ngào và trìu mến. Tóc mẹ màu nâu đen óng ả, suông dài và dịu dàng phủ xuống bờ vai thon thả.

Khi đi dạy học, mẹ thường mặc áo dài, mái tóc phía sau xoã dài xuống lưng, phía trước ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Mẹ có nhiều áo dài lắm, với đủ các màu sắc, nào là xanh dương màu trời đến tím hoa cà mộng mơ, rồi bảy sắc cầu vòng cho đến lam hồng cánh sen và nhiều màu khác nữa. Em thích mẹ mặc áo dài màu đỏ nhất. Mỗi khi mẹ mặc chiếc áo dài ấy trông mẹ thật rạng rỡ. Chiếc áo dài càng tôn cao dáng người thanh mảnh và khuôn mặt với nụ cười tỏa nắng của mẹ.

Lúc ở nhà, mẹ thường mặc đồ bộ hoặc thun, búi tóc lên cao cho dễ làm việc. Mẹ búi tóc rất gọn gàng để không làm hỏng nếp tóc. Trang phục của mẹ đơn giản nhưng mẹ rất gọn gàng và khéo léo.

Mỗi ngày, trước khi đi học, mẹ thường chải tóc cho em. Có khi mẹ buộc một búi ở phía sau, có khi mẹ kết thành hai bím tóc ở hai bên trông rất đẹp và xinh xắn. Mẹ nói tóc em rất dày và đẹp. Vì em là con gái nên được mẹ quan tâm nhiều nhất. Mỗi khi em bị ba nhắc nhở vì phạm lỗi, mẹ đều dỗ dành, an ủi rồi âu yếm ôm em vào lòng. Những lúc như thế, em thấy vòng tay của mẹ thật dịu dàng và ấm áp.

Ngoài việc ở trường, mẹ ở nhà chăm sóc các con. Ba em đi làm bên ngoài suốt cả ngày chẳng giúp được gì. Mọi việc ở nhà mẹ đều làm hết. Cuối tuần, mẹ thường chở chúng em đi mua sắm ở siêu thị Co.opmart. Em trai của em rất thích khu trò chơi ở siêu thị, cứ đòi chơi mãi không chịu về. Mẹ rất thích đọc sách và chụp ảnh. Mỗi khi cả nhà đi chơi ở đâu đó, mẹ thường chú ý đến những góc chụp đẹp và chụp hình cho gia đình.

Các cô bác trong khu phố ai cũng yêu mến mẹ. Một phần vì mẹ là cô giáo, một phần vì tính mẹ hiền dịu, chẳng làm phiền lòng ai bao giờ.

Em yêu mẹ nhất trên đời. Đối với em, mẹ mãi là một kì quan, là món quà cao quý nhất của thế gian mà ông trời đã ban tặng. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, theo dõi bước chân em mỗi ngày và luôn nở nụ cười hạnh phúc. Mai này, khi lớn lên, em sẽ luôn ở gần mẹ để chăm sóc cho mẹ, đáp đền công ơn và tình yêu thương của mẹ đã dành cho em.

BÀI VĂN 2:

TẢ MẸ CỦA EM

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”. Mỗi lần nghe câu hát ấy, em lại nghĩ ngay đến mẹ của mình. Trong cuộc đời này, không ai yêu thương, quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho em nhiều như mẹ. Đối với em, mẹ là người quan trọng nhất, là người em yêu quý, kính trọng và biết ơn nhất.

Mẹ em năm nay bốn mươi tuổi và là một giáo viên. Mẹ không phải là người phụ nữ có vẻ đẹp nổi bật, nhưng trong mắt em, mẹ luôn là người đẹp nhất. Hình ảnh của mẹ thật giản dị mà cao quý biết bao. Dáng người mẹ gầy gầy, nhỏ nhắn. Mỗi lần nhìn mẹ, em lại cảm nhận được những nỗi vất vả, lo toan mà mẹ đã âm thầm gánh chịu vì gia đình. Dáng đi của mẹ nhẹ nhàng, uyển chuyển. Dù công việc bận rộn, mẹ vẫn luôn giữ được vẻ điềm đạm và dịu dàng.

Khuôn mặt mẹ không còn trắng trẻo như thuở còn trẻ mà đã sạm đi vì nắng mưa và những tháng ngày tần tảo. Trên gương mặt ấy, em yêu nhất là đôi mắt của mẹ. Đôi mắt ấy luôn ánh lên niềm vui khi thấy các con chăm ngoan, học giỏi; đượm buồn mỗi khi gia đình có chuyện không vui; và trở nên thật dịu dàng, ấm áp mỗi khi nhìn chúng em. Thế nhưng, nơi khóe mắt đã xuất hiện những nếp nhăn trước tuổi như dấu vết của thời gian và những nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua. Sống mũi mẹ không cao nhưng rất hài hòa với khuôn mặt. Đôi môi mẹ lúc nào cũng nở nụ cười hiền hậu. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng mẹ vẫn luôn lạc quan và vui vẻ.

Điều khiến em xúc động nhất là đôi bàn tay của mẹ. Đôi bàn tay ấy đã trở nên thô ráp vì năm tháng làm việc không ngơi nghỉ. Chiếc áo mẹ mặc hằng ngày cũng đã bạc màu theo thời gian. Đôi vai mẹ gầy hơn trước, không còn săn chắc như ngày nào. Hình như mẹ già hơn cái tuổi bốn mươi của mình. Mái tóc dài óng mượt ngày trước giờ đã ngắn hơn, mỏng hơn và thấp thoáng những sợi tóc bạc. Mỗi lần nhìn thấy những sợi tóc bạc ấy, em lại thấy thương mẹ vô cùng.

Mẹ là một giáo viên tận tụy với nghề. Ban ngày, mẹ lên lớp giảng bài cho học sinh. Tối đến, khi em đã chìm vào giấc ngủ, mẹ vẫn ngồi bên bàn làm việc với những chồng vở cao ngất. Dưới ánh đèn khuya, mẹ cẩn thận sửa từng lỗi chính tả, từng câu văn cho học sinh. Mẹ luôn mong các em học sinh của mình tiến bộ hơn mỗi ngày.

Không chỉ tận tâm với công việc, mẹ còn là người phụ nữ đảm đang trong gia đình. Mẹ luôn chu toàn mọi việc từ bữa cơm, giấc ngủ đến việc chăm sóc ông bà, chồng con. Dù công việc ở trường rất bận rộn nhưng mẹ vẫn làm tròn trách nhiệm của một người vợ hiền, một người dâu thảo. Mọi người trong gia đình ai cũng yêu quý và kính trọng mẹ.

Với em, mẹ luôn dành sự quan tâm đặc biệt nhất. Mẹ lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ và luôn nhắc nhở em học hành chăm chỉ. Dù thời gian nghỉ ngơi rất ít, mẹ vẫn dành thời gian để hướng dẫn em học bài. Em nhớ những buổi tối ngồi học bên mẹ, mẹ kiên nhẫn chỉ cho em từng lỗi sai. Ánh mắt mẹ lúc ấy thật dịu dàng và hiền hậu. Mỗi khi em gặp khó khăn hay vấp ngã, mẹ luôn ở bên động viên, an ủi. Mẹ âm thầm chịu đựng mọi cực nhọc để em có được cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc và được lớn lên trong tình yêu thương.

Em yêu mẹ vô cùng và luôn biết ơn những hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ chính là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan và sống có trách nhiệm để mẹ luôn vui lòng. Em mong mẹ sẽ mãi khỏe mạnh, hạnh phúc để luôn ở bên yêu thương và dõi theo em trên từng chặng đường trưởng thành.

»»» Xem thêm:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang