* Dàn bài chi tiết:
I. MỞ BÀI:
– Nguyễn Quang Thiều là một cây bút truyện ngắn tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. tác phẩm của Nguyễn Quang Thiều thường có giọng điệu dung dị, giàu chất trữ tình nhưng ẩn chứa những suy tư sâu sắc về thân phận con người và các giá trị nhân văn.
– Truyện ngắn “Người cha” là một tác phẩm tiêu biểu, phản ánh chân thực những rạn nứt trong đời sống hôn nhân gia đình hiện đại, đồng thời lay động người đọc bởi câu chuyện cảm động về tình cha con trong hoàn cảnh éo le, đau đớn.
→ Qua câu chuyện gia đình tan vỡ của nhân vật “tôi”, tác phẩm đã thể hiện sâu sắc nỗi đau con người trước bi kịch hôn nhân, đồng thời ngợi ca sức mạnh cảm hóa của tình yêu thương và tình thân ruột thịt.
II. THÂN BÀI:
Luận điểm 1: Truyện ngắn khắc họa chân thực, xúc động bi kịch gia đình tan vỡ và nỗi đau tinh thần của hai cha con nhân vật “tôi”
a. Hoàn cảnh éo le của gia đình nhân vật “tôi”
– Câu chuyện mở ra bằng một sự thật trần trụi, đau xót: gia đình “tôi” tan vỡ khi em mới mười hai tuổi.
– Nguyên nhân ly hôn được kể trực tiếp, thẳng thắn: “Nói cho đúng là mẹ tôi bỏ cha tôi theo một người đàn ông khác về thành phố.”
– Cách vào truyện tự nhiên, không lên gân nhưng gây chấn động cảm xúc, khiến người đọc ngay lập tức đối diện với một bi kịch gia đình phổ biến trong xã hội hiện đại.
→ Đây không chỉ là bi kịch của riêng một gia đình, mà còn là thực trạng nhức nhối của nhiều mái ấm Việt Nam hôm nay.
b. Nỗi đau và sự đổ vỡ tinh thần của người cha
– Người cha rơi vào trạng thái bế tắc, tuyệt vọng và cô độc khi bị vợ phản bội:
+ Sống trong men rượu triền miên, thường xuyên ngủ lại ở chợ.
+ Trở nên lầm lì, câm nín, khép kín với chính các con mình.
– Rượu vừa là cách trốn chạy thực tại, vừa là nguyên nhân khiến ông đánh mất kiểm soát, gây nên những hành vi bạo lực với con gái: “Cha tôi đứng dậy, vơ lấy cái chổi ở gần đó và đánh tôi…”
– Đằng sau sự thô bạo ấy là nỗi đau bị phản bội, nỗi uất ức không thể giải tỏa, khiến người cha vừa đáng trách nhưng cũng đáng thương.
– Khi tỉnh rượu, cha lại hiện nguyên hình là một người cha giàu yêu thương, lo lắng:
+ Những câu hỏi dồn dập: “Ai đánh con? Đứa nào đánh con?” cho thấy sự hoảng hốt, xót xa thật lòng.
+ Cao trào tâm lí là khoảnh khắc người cha nhận ra chính mình là kẻ làm tổn thương con:
+ Ông rùng mình, khóc vì đau đớn và xấu hổ.
→ Nhân vật người cha được xây dựng đa chiều, vừa bi kịch, vừa nhân bản.
c. Nhân vật “tôi” – đứa con giàu yêu thương, giàu hi sinh và thấu hiểu
– Dù còn nhỏ tuổi, “tôi” đã sớm chịu nhiều tổn thương tinh thần:
+ Âm thầm khóc khi nghe cha nói mẹ “đã chết”.
+ Vừa thương mẹ, vừa lo sợ và thương cha.
– “Tôi” biết yêu thương và chở che cho người khác:
+ Dỗ dành em trai.
+ Quan tâm, chăm sóc cha: đắp chăn, chờ cha về, giằng chai rượu khỏi tay cha.
+ Dù bị đánh đập, “tôi” không oán trách cha, bởi em hiểu nguyên nhân sâu xa là nỗi đau trong lòng cha.
– “Tôi” mang khát vọng giản dị nhưng day dứt:
+ Mơ về một gia đình sum vầy, đầm ấm như thuở trước.
+ Đỉnh điểm của vẻ đẹp nhân cách là quyết định theo cha về quê, chấp nhận hi sinh hạnh phúc cá nhân để bảo vệ cha khỏi cô độc: “– Cho chúng con về quê”
+ Chính tình yêu thương vô điều kiện của “tôi” đã trở thành điểm tựa tinh thần, giúp người cha bừng tỉnh và quay về với bản chất lương thiện.
→ Nhân vật “tôi” hiện lên như biểu tượng của tình thân, lòng nhân hậu và sự cảm hóa âm thầm nhưng mạnh mẽ.
Luận điểm 2: Nghệ thuật kể chuyện đặc sắc góp phần làm nổi bật chiều sâu nhân văn của tác phẩm
– Nghệ thuật kể chuyện rất sinh động, hấp dẫn. Tạo dựng tình huống truyện độc đáo, éo le khiến người đọc trăn trở về tình trạng hôn nhân gia đình trong xã hội hiện đại ngày nay.
– Ngôi kể thứ nhất (xưng “tôi”): Tạo cảm giác chân thực, gần gũi. Cho phép người đọc trực tiếp cảm nhận nỗi đau, sự giằng xé nội tâm của nhân vật.
– Tình huống truyện éo le, giàu kịch tính: Gia đình tan vỡ, người cha rơi vào khủng hoảng, đứa con phải gánh chịu hậu quả.
– Miêu tả tâm lí tinh tế, sâu sắc, đặc biệt là những diễn biến nội tâm phức tạp của cả cha và con.
– Ngôn ngữ đối thoại chân thật, giàu sức biểu cảm, thể hiện rõ tình yêu thương và sự dằn vặt của người cha.
– Giọng văn buồn thương, trầm lắng, nhiều chi tiết ám ảnh, tạo dư âm dài lâu cho người đọc.
→ Nghệ thuật và nội dung hòa quyện chặt chẽ, làm nổi bật giá trị nhân văn sâu sắc của truyện.
III. KẾT BÀI:
– Truyện ngắn “Người cha” của Nguyễn Quang Thiều đã phản ánh chân thực số phận éo le, đau đớn của những con người bị tổn thương bởi sự đổ vỡ gia đình, đồng thời khẳng định sức mạnh cảm hóa lớn lao của tình yêu thương ruột thịt.
– Tác phẩm không chỉ để lại trong lòng người đọc niềm xót xa, cảm phục, mà còn gợi lên bài học sâu sắc về trách nhiệm gìn giữ hạnh phúc gia đình.
– Mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và vun đắp mái ấm, bởi gia đình chính là nơi nương tựa thiêng liêng nhất của con người trước mọi giông bão cuộc đời.
* Bài văn tham khảo:
Bài văn 1:
Phân tích truyện ngắn Người cha của Nguyễn Quang Thiều
Nguyễn Quang Thiều là một trong những gương mặt tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Ông là nghệ sĩ đa tài, hoạt động ở nhiều lĩnh vực như thơ ca, văn xuôi, hội họa, và đã được ghi nhận bằng hơn hai mươi giải thưởng văn học trong nước và quốc tế. Văn chương Nguyễn Quang Thiều không cầu kì về hình thức nhưng giàu chiều sâu tư tưởng, thường hướng tới việc khám phá những góc khuất của đời sống con người, đặc biệt là những tổn thương tinh thần trong bối cảnh xã hội hiện đại. Truyện ngắn Người cha là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy: dung dị trong cách kể, lặng lẽ trong giọng điệu, nhưng ám ảnh sâu sắc bởi bi kịch gia đình và sức mạnh cảm hóa của tình phụ tử.
Truyện ngắn Người cha trước hết đã khắc họa một cách chân thực và xúc động bi kịch tan vỡ của gia đình nhân vật “tôi” – một bi kịch không hiếm gặp trong xã hội hiện đại. Câu chuyện mở ra bằng một sự thật đau đớn: bố mẹ “tôi” ly hôn khi em mới mười hai tuổi. Không có những lời dẫn dắt vòng vo, nhà văn đi thẳng vào nguyên nhân đổ vỡ bằng một câu văn giản dị nhưng lạnh lùng: “Nói cho đúng là mẹ tôi bỏ cha tôi theo một người đàn ông khác về thành phố.” Cách kể thẳng thắn, không che đậy ấy khiến người đọc bàng hoàng, đồng thời tạo cảm giác chân thực như một lát cắt đời sống được đặt nguyên vẹn vào trang văn. Gia đình tan vỡ không chỉ cướp đi mái ấm của những đứa trẻ mà còn đẩy người cha vào trạng thái khủng hoảng tinh thần kéo dài.
Nỗi đau của người cha là một trong những điểm nhấn cảm động nhất của tác phẩm. Bị vợ phản bội, người đàn ông ấy rơi vào bế tắc và tuyệt vọng. Ông tìm đến rượu như một cách trốn chạy hiện thực, ngày càng chìm sâu trong men say, có khi ngủ lại ở lều chợ, xa rời chính ngôi nhà của mình. Không khí gia đình vì thế trở nên nặng nề, lạnh lẽo; người cha lầm lì, ít nói, gần như khép chặt tâm hồn trước các con. Đáng đau xót hơn, trong những cơn say mất kiểm soát, người cha đã trút nỗi uất ức lên chính đứa con gái bé bỏng của mình bằng những trận đòn roi. Những hành động thô bạo ấy khiến người đọc vừa phẫn nộ vừa xót xa, bởi đằng sau đó là một con người đang bị nỗi đau phản bội giày vò đến kiệt quệ.
Tuy nhiên, Nguyễn Quang Thiều không xây dựng người cha như một kẻ tàn nhẫn vô cảm. Khi tỉnh rượu, ông hiện lên là một người cha giàu yêu thương, lo lắng cho con đến hoảng hốt. Những câu hỏi dồn dập: “Tay con làm sao thế kia?”, “Ai đánh con?” bộc lộ rõ sự quan tâm chân thành và bản năng bảo vệ con cái. Cao trào tâm lí của nhân vật là khoảnh khắc người cha nhận ra chính mình là kẻ đã gây nên những tổn thương ấy. Sự thật được thốt lên từ đứa con khiến ông rùng mình, đau đớn và xấu hổ, để rồi bật khóc trong dằn vặt. Giọt nước mắt ấy không chỉ là sự ân hận của một người cha mà còn là tiếng khóc của một con người lương thiện bị hoàn cảnh xô đẩy đến sai lầm. Qua đó, tác giả thể hiện cái nhìn nhân văn sâu sắc: phê phán hành vi bạo lực nhưng đồng thời cảm thông với bi kịch tinh thần của con người.
Bên cạnh người cha, nhân vật “tôi” hiện lên như một điểm sáng nhân tính của tác phẩm. Dù còn nhỏ tuổi, em đã phải gánh chịu những tổn thương tinh thần nặng nề do người lớn gây ra. Trước sự tan vỡ của gia đình, “tôi” không oán trách mà âm thầm chịu đựng. Em lặng lẽ khóc khi nghe cha nói mẹ “đã chết”, vừa thương mẹ, vừa lo sợ cho cha. Tình yêu thương của “tôi” thể hiện trước hết ở sự quan tâm, chở che dành cho những người thân: dỗ dành em trai, đắp chăn cho cha, chong đèn chờ cha về, giằng lấy chai rượu khỏi tay cha trong nỗi tuyệt vọng. Những hành động nhỏ bé nhưng chan chứa yêu thương ấy cho thấy một tâm hồn giàu tình cảm và vô cùng thấu hiểu.
Đặc biệt, dù thường xuyên bị cha đánh đập, “tôi” không hề phản kháng hay căm hận. Em chấp nhận chịu đòn bởi hiểu rằng nỗi đau trong lòng cha còn lớn hơn nỗi đau thể xác của mình. Đó là sự hi sinh lặng lẽ, một vẻ đẹp nhân cách hiếm có ở một đứa trẻ. Khát vọng của “tôi” cũng rất giản dị nhưng day dứt: được sống trong một mái ấm gia đình hòa thuận, được chứng kiến cảnh cha mẹ đoàn tụ như trong những giấc mơ. Khi đứng trước lựa chọn theo mẹ lên thành phố hay trở về quê cùng cha, “tôi” đã quyết định theo cha, chấp nhận hi sinh cơ hội sống đủ đầy hơn để không bỏ lại cha trong cô độc. Quyết định ấy là minh chứng rõ ràng cho tình yêu thương sâu nặng và tấm lòng nhân hậu của nhân vật.
Chính tình yêu thương vô điều kiện của “tôi” đã trở thành sức mạnh cảm hóa lớn lao, giúp người cha thức tỉnh. Trong vòng tay con, người cha bật khóc và thốt lên lời hứa: “Từ nay cha không buồn nữa.” Khoảnh khắc ấy đánh dấu sự hồi sinh của tình phụ tử, đồng thời cho thấy tình thân có khả năng cứu rỗi con người khỏi những vực sâu tăm tối nhất của cuộc đời.
Để làm nổi bật chiều sâu cảm xúc và giá trị nhân văn của câu chuyện, Nguyễn Quang Thiều đã sử dụng nhiều thủ pháp nghệ thuật đặc sắc. Truyện được kể theo ngôi thứ nhất qua lời nhân vật “tôi”, tạo cảm giác chân thực, gần gũi và đáng tin cậy. Ngôi kể này cho phép tác giả đi sâu miêu tả những diễn biến tâm lí tinh tế, phức tạp của cả cha và con. Tình huống truyện éo le, giàu kịch tính, cùng giọng văn buồn thương, trầm lắng đã tạo nên những chi tiết ám ảnh, để lại dư âm dài lâu trong lòng người đọc. Ngôn ngữ đối thoại tự nhiên, giàu sức biểu cảm góp phần khắc họa rõ nét tình yêu thương, sự day dứt và ân hận của người cha.
Có thể khẳng định, Người cha không chỉ là một câu chuyện buồn về bi kịch gia đình mà còn là một bản trầm ca giàu tính nhân văn về tình phụ tử và sức mạnh của yêu thương. Tác phẩm giúp người đọc nhận ra những tổn thương mà sự đổ vỡ hôn nhân gây ra cho trẻ em, đồng thời nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm gìn giữ và vun đắp mái ấm gia đình. Bằng lối viết dung dị mà sâu sắc, Nguyễn Quang Thiều đã để lại một truyện ngắn lay động lòng người, khiến ta vừa xót xa, vừa cảm phục trước vẻ đẹp của tình thân trong những hoàn cảnh nghiệt ngã nhất.
Bài văn 2:
Phân tích truyện ngắn Người cha của Nguyễn Quang Thiều
Tác giả Nguyễn Quang Thiều là người nghệ sĩ đa tài: sáng tác thơ, viết truyện, vẽ tranh,…; từng được trao tặng hơn 20 giải thưởng văn học trong nước và quốc tế. Truyện ngắn của ông dung dị nhưng ẩn chứa nhiều triết lý nhân văn sâu sắc. Truyện ngắn “Người cha” được Nguyễn Quang Thiều là một trong những truyện ngắn phản ánh chân thực thực trạng hôn nhân trong đời sống gia đình của con người ở xã hội hiện đại ngày nay.
Truyện ngắn “Người cha” của nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã khắc họa chân thực, sinh động hoàn cảnh éo le của gia đình “tôi” khi bố mẹ ly hôn – điều này khiến cha con “tôi” rơi vào tình cảnh bị thương; đây cũng là thực trạng của nhiều gia đình Việt Nam trong xã hội hiện đại.
Mở đầu câu chuyện, nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã mở ra trước mắt người đọc tình cảnh trớ trêu của gia đình “tôi”, khiến chúng ta không khỏi bàng hoàng, xót xa. Gia đình “tôi” tan vỡ, bố mẹ chia tay nhau khi “tôi” mới mười hai tuổi. Nguyên nhân: “Nói cho đúng là mẹ tôi bỏ cha tôi theo một người đàn ông khác về thành phố.” Cách dẫn dắt truyện tự nhiên, gây ấn tượng cho người đọc, gợi nhiều thương cảm.
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã khai thác chân thực nỗi đau của cha con “tôi” khi gia đình tan vỡ: Người cha bế tắc, tuyệt vọng, đớn đau khi vợ bỏ đi theo người đàn ông khác nên suốt ngày chìm đắm trong rượu để giải sầu, quên đi người vợ đây tội lỗi đã làm ông đau khổ: “Những đêm không uống rượu ở nhà, cha tôi mò ra chợ uống rượu… Có bữa, cha tôi ngủ lại ở lều chợ”. Không khí của gia đình cũng đạm, thê lương hơn, dường như nỗi uất hận với người vợ không chung thủy đã choán hết tâm trí của người cha nên ông trở nên lầm lì, ít nói: “Cha tôi đi làm cả ngày. Tối về nhà. cha gục mặt ăn vội bữa tối. Hầu như chẳng bao giờ cha nói chuyện với chị em tôi. Không những thế, người cha còn có những lời nói, hành động thô lỗ, bạo lực với “tôi” trong mỗi lúc uống rượu say: “Cha chỉ tay vào mặt tôi và nói: – Mày đã hại đời tao… bây giờ… mày còn cấm tạo uống à?… Cha tôi đứng dậy, vơ lấy cái chổi ở gần đó và đánh tôi… Tôi nghiến răng, quỳ trên nền nhà chịu trận đòn của cha.”.Khi tỉnh rượu, nhìn vết bầm tím trên tay “tôi”, người cha lại hỏi han ân cần: “Tay con làm sao thế kia?… Làm sao thế? Cha tôi hoảng hốt – Ai đánh con? Đứa nào đánh con?; Đứa nào đánh? Cha tôi quát – Nói ngay, tao sẽ đập chết nó. Đứa nào?”. Những câu hỏi dồn dập của cha thể hiện sự quan tâm, lo lắng; sự tức giận ai đó đã làm con gái ông đau.
Khi nghe “tôi” nói ra sự thật: “Đêm nào say rượu cha cũng đánh con bằng cái chổi kia kìa. Nhưng con không nói với cha vì con sợ cha buồn thêm. Con có lỗi cha cứ đánh con, nhưng cha đừng uống rượu nữa. Biết được sự thật mình chính là nguyên nhân khiến con gái bị đau đớn, người cha rùng mình vì đau đớn; khóc vì xấu hổ cho những hành động đáng trách khi chính ông đã gây nên những tổn thương về tinh thần và thể xác cho cô con gái bé bỏng.
Nhân vật “tôi” là đứa con gái còn nhỏ tuổi nhưng giàu tình cảm, hiểu chuyện và rất thương những người thân trong gia đình của mình. Biết mẹ bỏ cha con mình đi lên phố, và nghe cha nói: “Mẹ chúng mày đã chết rồi. Từ nay tao cấm chị em mày yêu nhắc tới mẹ. Đứa nào nhắc tới, tao giết.” em chỉ: “nằm ôm đứa em trai sáu tuổi và lặng lẽ khóc.”
Em yêu thương em và dỗ dành em một cách khéo léo: “- Mẹ đang ở thành phố. Mẹ sẽ về”. Em thương cha và lo lắng, quan tâm đến cha: “Tôi lấy chăn đắp cho cha và ngồi nhìn cha mà khóc tôi chong đèn chờ cha.”; “Tôi giằng lấy chai rượu từ tay cha tôi và nói như gào: Cha không được uống rượu. Cha không được uống”.
Bị rơi vào hoàn cảnh bất hạnh do người lớn gây ra, nhưng em không than phiền, oán trách cha mẹ: “Cũng vào năm đó, tôi phải bỏ học. Suốt ngày tôi lo việc giặt giũ, cơm nước cho cha tôi với đứa em.”.
Cũng như bao đứa trẻ khác, “tôi” ao ước được sống trong một mái ấm gia đình hòa thuận, hạnh phúc. Bởi vậy nên: “tôi mơ thấy những ngày hạnh phúc của gia đình tôi. Những bữa cơm tối đầm ấm. Mẹ tôi luôn gắp thức ăn cho cha con tôi. Rồi tôi mơ thấy mẹ tôi từ thành phố trở về. Cha tôi ra tận đầu thị trấn đón mẹ. Mẹ tôi gục mặt vào ngực cha tôi khóc mãi.”.
Mặc dù bị cha đánh nhưng không kháng cự bởi “tôi” biết cha vô cùng đau buồn, tức giận, hận mẹ đã phụ tình cha đi theo người đàn ông khác, bỏ cha con “tôi”: “Nghe cha khóc, tôi không thể nào bỏ chạy được. Tôi nghiến răng, quỳ trên nền nhà chịu trận đòn của cha. Đến khuya, khi cha tôi đã ngủ mê mệt vì rượu, tôi mới lặng lẽ thu dọn những mảnh chai vỡ.”. Hay, khi mẹ về đón hai chị em lên phố ở với mẹ, ngay trong giấc mơ “tôi” cũng rất lo lắng, thương cha của mình: “Tôi thao thức mãi không ngủ được vì nhớ cha tôi sẽ thế nào khi chiều đi làm về không thấy chúng tôi.”. Khi phải ở trong tình thế căng thẳng phải có sự lựa chọn đớn đau, thì trong lòng “tôi” vẫn trào dâng tình yêu thương cha: “Lúc đó tôi nghe thấy cha tôi ho. Và hiện lên trong ký ức tôi những buổi tối cha tôi nằm co quắp trên nền nhà vì say rượu. Và trong tâm trí tôi vang lên giọng cha tôi: “Tay con làm sao thế kia?”. Lúc đó tôi cắn môi kìm tiếng nấc”. Cuối cùng, “tôi” đã đi đến quyết định theo cha về quê: “- Cho chúng con về quê.”. Chúng ta thật cảm phục trước tình yêu của “tôi” dành cho cha.
Nỗi đau chồng chất nỗi đau, và trong một tình huống không thể giấu cha:”Nhưng đến một lần cái cán chổi đánh trúng khớp cổ tay tôi. Cổ tay tôi bị bong gân sưng vù. Tôi không thể nào giấu cha được.” . Và rồi, trong tột cùng của đau đớn: “tôi càng khóc to. Tôi khóc không phải vì đau đớn. Tôi khóc vì tủi thân. Tôi khóc vì cái giọng xót xa của cha tôi…- Cha đừng đánh con nữa, đừng đánh con nữa.”.
“Tôi” cảm nhận được tình yêu thương của cha dành cho mình và thấu hiểu được nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn cha khi biết sự thật chính cha là người làm cho con gái mình chịu nhiều đau đớn về thể xác và tinh thần: “Tôi thấy cha tôi rùng mình. Và cha tôi khóc. Tiếng khóc của cha tôi như tiếng “u u” kéo dài trên đầu tôi bất tận.”.
Chính tình yêu thương cha và tấm lòng nhân hậu của “tôi” đã giúp người cha bừng tỉnh trong cơn say: “Cha tôi xoay người, ôm tôi vào lòng….Từ nay cha không buồn nữa. Có đứa con như con thì cha chẳng bao giờ buồn nữa.”. Được sống trong vòng tay ấm áp của cha, được cha thì thầm nói những lời yêu thương, bao nhiêu nỗi đau, tủi cực trong “tôi” dường như tan biến hết: “Tôi dụi mặt vào ngực cha. Đêm ấm áp và da diết vô cùng. Tôi thấy cha tôi gần gũi và tin cậy hơn bao giờ hết.”
Để làm nổi bật được diễn biến tâm trạng đau đớn của hai cha con nhân vật “tôi” trong câu chuyện “Người cha”, nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã sử dụng những hình thức nghệ thuật đặc sắc.
Nghệ thuật kể chuyện rất sinh động, hấp dẫn. Tạo dựng tình huống truyện độc đáo, éo le khiến người đọc trăn trở về tình trạng hôn nhân gia đình trong xã hội hiện đại ngày nay. Ngôi kể thứ nhất (người kể chuyện xưng “tôi”, là nhân vật xuất hiện và tham gia trực tiếp vào câu chuyện). Có nhiều chi tiết nghệ thuật ám ảnh; giọng văn buồn thương da diết; tình huống truyện độc đáo, éo le bằng tất cả đã tạo nên những xúc cảm thẩm mĩ khó phai.
Ngôn ngữ đối thoại thể hiện được tình yêu thương, sự quan tâm, lo lắng của “người cha” dành cho con gái (Tay con làm sao thế?; Làm sao thế? Cha tôi hoảng hốt Ai đánh con? Đứa nào đánh con?; Đứa nào đánh? Cha tôi quát – Nói ngay, tao sẽ đập chết nó. Đứa nào?).
Miêu tả diễn biến tâm trạng nhân vật tinh tế, đặc biệt là khắc họa sinh động, chân thực, cảm động nỗi đau đớn, xót xa của nhân vật “tôi” khi chứng kiến người cha tuyệt vọng, đắng cay khi hạnh phúc gia đình tan vỡ.
→ Bằng ngôi kể thứ nhất, nghệ thuật kể chuyện chân thực, sinh động, hấp dẫn, giọng văn buồn thương da diết, tình huống truyện độc đảo, éo le; tác giả đã giúp người đọc có cái nhìn đầy đủ hơn về những mặt trái của một số gia đình trong cuộc sống hiện đại.
Truyện ngắn “Người cha”, tác giả Nguyễn Quang Thiều đã phản ánh và cùng chân thực số phận éo le, bất hạnh của hai cha con nhân vật “tôi”, điều đó đã để lại những xúc cảm vừa đớn đau thương xót, vừa cảm phục ngỡ ngàng trong lòng bạn đọc.
Từ câu chuyện bi thương của gia đình “tôi”, chúng ta cần biết trân trọng giá dựng mái ấm hạnh phúc gia đình để không khí gia đình luôn hòa thuận, tràn ngập trị của hạnh phúc gia đình. Mỗi người cần vun đắp, yêu thương và chung tay xây tiếng cười của tình thân cần vun đắp, yêu thương và chung tay xây dựng mái ấm hạnh phúc gia đình để không khí gia đình luôn hòa thuận, tràn ngập tiếng cười của tình thân.











