Viết bài văn phân tích, cảm nhận truyện ngắn Áo Tết (Nguyễn Ngọc Tư)

phan-tich-cam-nhan-truyen-ngan-ao-tet-nguyen-ngoc-tu

Phân tích và đánh giá truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

* Dàn bài chi tiết:

I. MỞ BÀI:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Tư là một trong những cây bút tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Văn của chị đậm chất Nam Bộ – mộc mạc, chân thành nhưng sâu sắc, giàu tình người. Truyện ngắn “Áo Tết” là một câu chuyện giản dị mà sâu sắc, phản ánh tâm hồn trong sáng, nhân hậu của trẻ thơ.

– Dẫn vào vấn đề: Qua câu chuyện về tình bạn giữa bé Em và bé Bích, Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm thông điệp nhân văn về tình bạn, sự cảm thông và lòng nhân ái giữa con người với con người.

II. THÂN BÀI

1. Khái quát nội dung và hoàn cảnh truyện

– Truyện kể về tình bạn trong sáng giữa bé Em – cô bé nhà khá giả, và bé Bích – cô bé có hoàn cảnh nghèo khó.

– Sự việc diễn ra vào dịp Tết, khi bé Em được mẹ mua cho nhiều quần áo mới, còn bé Bích chỉ có duy nhất một bộ đồ Tết.

– Hành động bé Em không mặc chiếc váy hồng mới khi đi chơi cùng bạn là chi tiết trung tâm, thể hiện vẻ đẹp nhân hậu, tinh tế trong tâm hồn trẻ thơ.

2. Phân tích nhân vật bé Em

a. Bé Em – cô bé hồn nhiên, đáng yêu

– Giống như bao đứa trẻ khác, Em háo hức chờ Tết vì có áo mới, muốn khoe với bạn bè.

– Niềm vui trong sáng, tự nhiên của trẻ thơ được thể hiện qua lời nói hồn nhiên: “Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi” → Diễn tả tâm lý trẻ thơ chân thực, sinh động.

b. Bé Em – giàu lòng nhân ái, biết cảm thông và sẻ chia

– Khi biết bạn mình – bé Bích – nghèo khó, Em cảm thấy áy náy, thương bạn.

– Quyết định không mặc chiếc váy hồng mới là hành động giàu ý nghĩa nhân văn: “Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao kêu là bạn thân” → Câu nói hồn nhiên nhưng chứa đựng suy nghĩ sâu sắc: tình bạn quan trọng hơn vẻ ngoài, hơn vật chất.

c. Hành động nhỏ – ý nghĩa lớn

– Hành động không mặc áo mới là chi tiết cao trào của truyện.

– Thể hiện sự trưởng thành trong nhận thức: Em biết sống vì người khác, biết đặt cảm xúc của bạn lên trên niềm vui riêng → Đây chính là bước trưởng thành tinh thần của một tâm hồn trẻ thơ, thể hiện vẻ đẹp của lòng nhân hậu.

3. Phân tích nhân vật bé Bích (đối sánh)

– Bé Bích là cô bé ngoan, hiền, sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng luôn vui vẻ, khiêm nhường, không ghen tị.

– Khi nghe bạn khoe áo mới, Bích chỉ mỉm cười nói: “Mầy sướng rồi” → Câu nói giản dị mà chan chứa tình cảm, thể hiện sự cảm thông, bao dung.

– Bé Bích không có áo đẹp, nhưng có một tâm hồn đẹp – biết yêu thương, biết nhường nhịn.

4. Tình bạn trong sáng, cao đẹp giữa hai nhân vật

– Bé Em và bé Bích tuy khác hoàn cảnh nhưng có sự đồng cảm, thấu hiểu.

– Một người biết sẻ chia, một người biết trân trọng – đó là nền tảng của tình bạn chân thành.

– Nguyễn Ngọc Tư đã ca ngợi vẻ đẹp của tình bạn và khẳng định: những điều tốt đẹp nhất đôi khi đến từ sự giản dị, chân thành trong tâm hồn.

5. Nghệ thuật thể hiện

– Giọng văn nhẹ nhàng, tự nhiên, đậm chất Nam Bộ, gợi cảm giác gần gũi, chân thực.

– Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, phù hợp với tâm lý trẻ em, khiến câu chuyện trở nên sống động, tự nhiên.

– Cốt truyện đơn giản nhưng cô đọng, tập trung vào một chi tiết giàu tính biểu tượng: “Chiếc áo đầm hồng” → biểu tượng cho niềm vui vật chất. “Hành động không mặc áo mới” → biểu tượng cho tình bạn, lòng nhân ái.

– Thể hiện phong cách trữ tình – hiện thực đặc trưng của Nguyễn Ngọc Tư: viết về cái bình dị mà chan chứa chất thơ, chất người.

6. Ý nghĩa và thông điệp của truyện

– “Áo Tết” gửi gắm thông điệp về tình bạn, tình người và lòng nhân ái.

– Trong cuộc sống đầy lo toan, vật chất, câu chuyện nhỏ của hai cô bé nhắc nhở ta về giá trị của sự đồng cảm và sẻ chia.

– Nguyễn Ngọc Tư khẳng định: hạnh phúc thật sự đến từ trái tim biết yêu thương, chứ không phải từ những điều hào nhoáng bên ngoài.

III. KẾT BÀI

– Khẳng định lại giá trị tác phẩm: “Áo Tết” là bức tranh trong trẻo, ấm áp về tình bạn và lòng nhân hậu.

– Khẳng định vẻ đẹp nhân vật: Bé Em hiện lên hồn nhiên, trong sáng nhưng giàu lòng nhân ái, biết sống vì người khác.

– Mở rộng, liên hệ bản thân: câu chuyện giản dị gieo vào lòng người đọc niềm tin về ý nghĩa của tình thương và sự tử tế. Từ đó, ta nhận ra bài học ý nghĩa về lòng yêu thương, sự sẻ chia và cách trân trọng những điều bình dị quanh mình….

Xem văn bản truyện ngắn: Áo Tết (Nguyễn Ngọc Tư)

* BÀI VĂN THAM KHẢO:

Bài làm 1:

Phân tích và đánh giá truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn đương đại tiêu biểu của văn học Việt Nam, gắn bó sâu sắc với miền đất Nam Bộ. Văn chương của Nguyễn Ngọc Tư mộc mạc, chân thành, giàu chất nhân văn, thường viết về những con người bình dị, đặc biệt là trẻ em và người lao động nghèo. Các tác phẩm của chị để lại ấn tượng bởi giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế nhưng giàu sức lay động, tiêu biểu như Cánh đồng bất tận, Áo Tết, Gió lẻ và chín câu chuyện khác.

Truyện ngắn “Áo Tết” kể về tình bạn đẹp giữa bé Em và bé Bích. Đó là những đứa trẻ có tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương. Dù hoàn cảnh gia đình của bé Em sung túc hơn bé Bích nhưng không vì thế mà bé Em có thái độ khinh thường bạn, ngược lại cô bé còn nhỏ nhưng hiểu chuyện, biết cảm thông, chia sẻ và trân trọng bạn. Đọc truyện, chúng ta cảm nhận được tâm hồn trong sáng, tấm lòng nhân hậu của những bạn nhỏ, từ đó biết trân trọng tình bạn

Truyện ngắn “Áo Tết” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa chân thực, sinh động tình cảm yêu thương giữa những người bạn tốt, đó là câu chuyện về tình bạn đẹp của bé Em và Bích rất đáng trân trọng, ngưỡng mộ.

Tình cảm chân thành, trong sáng, ấm áp yêu thương của bé Em đối với bé Bích – một cô bạn nhà nghèo đã hấp dẫn người đọc ngay từ đầu câu chuyện. Bé Em được sinh ra trong một gia đình khá giả, có cuộc sống đầy đủ, được mẹ yêu thương, chăm sóc và chuẩn bị tất cả điều kiện về vật chất. Bởi vậy, bé Em luôn được sống trong không khí gia đình hạnh phúc, không phải lo toan, làm việc vất vả như Bích. Còn bé Bích không được may mắn như vậy, gia đình bé khó khăn, em phải sớm chia sẻ công việc gia đình với mẹ. Mặc dù có sự cách biệt về nồng của đội bạn nhỏ tuổi này. Bé Em và bé Bình chơi thân với nhau từ nhỏ, ngôi hoàn cảnh sống thế nhưng điều đó không trở thành bức tường cản tình cảm ấm cùng bàn học từ lớp một đến hết lớp năm, lúc nào cũng tíu tít như đôi chim sẻ, đâu cũng có nhau. Chính điều này đã thắt chặt tình cảm của hai cô bé, chúng biết yêu thương, thấu hiểu tâm tư, tính cách của nhau và vì thế nên có cách ứng xử rất đẹp, rất đáng trân trọng.

Đến ngày tết, bé Em được mẹ mua cho một chiếc váy hồng nơ hoa rất xinh trong số bốn bộ váy mới có được mẹ mua để mặc tết. Cô rất yêu thích và tưởng tượng cảnh minh diện chiếc váy hồng xinh xắn này thì thật là tuyệt vời biết bao. Bởi đó là bộ đồ rất sang trọng, là niềm mơ ước của biết bao đứa trẻ được một lần khoác lên mình chiếc váy xinh đẹp như các nàng công chúa trong các câu chuyện cổ tích. Bản thân bé Em cũng có cảm giác sung sướng khi được mẹ mua cho bộ váy đó: “Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho: – Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi”. Và cái cách bé em nghĩ đến cảnh nó diện bộ váy đó vào người trong ngày tết đến thăm cô giáo mới đáng yêu làm sao: “Bây giờ con bé Em tỉnh trong đầu, tới bữa đó chắc nhiều bạn nữa, cho nên nó sẽ mặc cái áo đầm mới thắt nơ, bầu viễn kim tuyến cho tụi bạn lẻ con mắt luôn”. Phải là người am hiểu thế giới tâm hồn trẻ thơ, thấu hiểu được niềm hạnh phúc của các em nhỏ thì nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mới khắc họa sinh động, chính xác tâm lí của những đứa trẻ có được bộ đồ đẹp mặc khoe với bạn bè trong những ngày tốt đến vậy,

Niềm vui khi có bộ đồ mới, người đầu tiên bé Em muốn chia sẻ là Bích – cô bạn thân: “Nó nghĩ và nó muốn chia sẻ với con Bích, bạn nó.”. Nhưng khi đến nhà Bích, trò chuyện với Bích về chuyện quần áo mới đi chơi tết: “ Còn mấy ngày nữa Tết rồi hen, mầy có đồ mới chưa?…. Vậy mấy được mấy bộ?”, và khi nghe Bích nói: “ Có, má tao đưa vải cho cô Ba thợ cắt rồi….- Có một bộ hà” thì: “Bé Em mất hứng hẳn, nó lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn không”. Trong cái cảm giác “mất hứng” ấy của bé Em có cả tình yêu, sự thương cảm, sẻ chia của cô bé đối với hoàn cảnh nghèo túng, thiếu thốn của gia đình Bích. Bởi, hơn ai hết, bé Em hiểu được gia đình Bích nghèo, đông anh em; mẹ làm lụng quanh năm vất vả thì việc sắm sửa cho con cái bộ đồ mới ngày tết đó là cả một điều khó khăn.

Bé Em là một cô bé có tâm hồn trong sáng, trái tim nhân hậu, biết trận trọng tình bạn rất đáng ngợi ca. Dù rất thích chiếc váy mẹ tặng và rất muốn được trưng diện với bạn bè trong ngày tết nhưng bé Em lại không dùng đến chỉ vì nghĩ đến Bích – người bạn thân của mình. Đến ngày tết, hai đứa đi thăm cô, bé Em mặc bộ đồ gần giống bé Bích chứ không phải bộ váy lộng lẫy được mẹ mua tặng mặc tết. Trong lòng bé Em không muốn để cho Bích phải tủi thân, nên bé Em: “lại rủ con Bích đi chơi. Hai đứa mặc đồ hơi giống nhau, chỉ khác là con Bích mặc áo trắng bầu sen, con bé Em thì mặc áo thun có in hình mèo bự”. Cả hai tung tăng sánh bước vui vẻ bên nhau, cùng tươi cười đón chào năm mới, cùng nhau đến chúc tết cô giáo; trong lòng bé Em chợt trào dâng cảm xúc; “lúc đó con bé Em nghĩ thầm, minh mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui. Bạn bè phải vậy chở. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân”

Cách ứng xử của bé Em thật văn hóa, rất đáng trân trọng. Đọc những chi tiết này, chúng ta có thể cảm nhận được tình yêu thương bạn, tính cách khiêm tốn, sự tinh tế của bé Em. Tuy còn nhỏ nhưng con người bên trong của bé thật sự trưởng thành, biết suy nghĩ đến hoàn cảnh, cảm xúc của người khác. Tình cảm đẹp mà bé Em dành cho bé Bình – một thứ tình cảm trong sáng, vô tư, tôn trọng khiến người đọc rất ngưỡng mộ.

Truyện ngắn “Áo Tết” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư còn khiến người đọc cảm phục trước vẻ đẹp tâm hồn của bé Bích. Đó là một cô bé có tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và hiểu chuyện, biết giúp đỡ mẹ công việc nhà.

Bích còn là một đứa trẻ nhưng sinh ra trong gia đình nghèo: “Con Bích ở trong hẻm, nhà nó nghèo, má nó đi bán bắp nướng ngoài đầu hẻm, con bé Em thích con Bích vì nó hiền”. Bích sớm nhận thức được hoàn cảnh gia đình khốn khó nên thương mẹ, chia sẻ công việc gia đình với mẹ: “Con Bích đang ngồi nướng bắp thế cho má nó đi xách cặn cho heo.”.

Do gia đình không có điều kiện, lại có nhiều em nên bé Bích nhường quần áo mới cho các em vì vậy bé chỉ có duy nhất một bộ quần áo mới để mặc tết. Từ nhỏ, bé Bích đã luôn mặc lại quần áo cũ của anh trai, ít khi được mặc một bộ quần áo mới dành cho riêng mình: “Nhà nó nghèo, sao bì được với nhà con bé Em. Hồi nhỏ nó chuyên mặc áo con trai của anh Hai nó để lại.”. Bé Em nhìn thấy được điều đó nhưng cũng không thể giúp gì được bạn. Nhưng bản thân Bích cũng không cảm thấy điều đó làm nó buồn, bởi gia đình bé Bích ai cũng vậy: “Áo nó thì chuyền cho mấy đứa em, tới con Út Hết là đồ đã cũ mèm, mỏng tang, kéo nhẹ cũng rách.”.

Dù sinh ra trong một gia đình nghèo, thế nhưng cách anh em Bích sống và chia sẻ với nhau thật đáng trân trọng. Điều đặc biệt là, tất cả anh em cô bé đều yêu thương nhau, hiểu chuyện nên: “Được cái mấy chị em nó biết thân, lo học chứ không so đo chuyện cũ mới,… Đối với bé Em, Bích dành tình cảm chân thành và rất tôn trọng bạn. Bởi Bích cảm nhận được tình yêu thật lòng, sự quan tâm chu đáo của bé Em đối với mình. Ở bên bé Em, Bích cảm nhận được sự ấm áp yêu thương của tình bạn. Bởi vậy, thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý em, thiệt đó!”. bé Em có mặc đồ đẹp, sang trọng hơn Bích thì: “Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em cũng là một cô bé giàu nghị lực sống, biết trân quý tình bạn, rất đáng để chúng ta = Bé Bích tuy còn nhỏ nhưng hiểu chuyện, trưởng thành trong suy nghĩ và noi gương, học tập.

Để làm nổi bật được tình bạn đẹp của bé Em và bé Bích trong câu chuyện “Áo Tết”, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã sử dụng những hình thức nghệ thuật đặc sắc. Cách kể chuyện tự nhiên, sử dụng ngôi kể thứ ba, giọng kể nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, ấm áp tình người làm rung động trái tim người đọc. Nhan đề của truyện phù hợp với tâm lý trẻ thơ, gợi nhiều tò mò cho bạn đọc trẻ; góp phần thể hiện chủ đề của truyện: ca ngợi tình bạn đẹp. Cốt truyện đơn giản, xoay quanh những sự việc bình dị trong cuộc sống đời thường của những người bạn nhỏ nhưng có sức truyền thấm mạnh mẽ về giá trị của tình bạn. Tình huống truyện độc đáo, gợi nhiều liên tưởng, nghĩ suy cho người đọc về những đứa trẻ sinh ra trong gia đình nghèo phải chịu nhiều thiệt thòi so với bạn bè. Sử dụng ngôn ngữ đối thoại ngắn phù hợp với tính cách nhân vật và giúp người đọc cảm nhận được tâm hồn trong sáng, nhân hậu của những đứa trẻ. Đọc truyện, chúng ta bị lôi cuốn bởi cách sử dụng ngôn ngữ địa phương Nam Bộ rất dễ thương của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Điều này cũng làm nên đặc trưng phong cách rất riêng của nhà văn.

Tình cảm đẹp mà bé Em dành cho bé Bích – một thứ tình cảm trong sách, vô tư, tôn trọng lẫn nhau. Có người từng nói rằng: “ Tình bạn chân chính là viên ngọc quý” và đôi bạn thân bé Em, bé Bích đã có được viên ngọc quý sáng nhất của riêng bản thân mình. Tình bạn giữa bé Em và Bích trong sáng, thấu hiểu và quan tâm cho nhau. Bé Em sợ bạn buồn nên đã lưỡng lự không khoe áo mới, rồi quyết định không mặc áo mới mà mặc áo có hình con mèo bự để giống với Bích. Bích biết bạn thương mình, nghĩ dù bạn có mặc gì thì Bích vẫn quý bạn. Qua hành động và thái độ của hai nhân vật, người đọc cũng có thể thấy được sự tôn trọng dành cho nhau, không so đo thiệt hơn và đó chính là tình bạn chân chính.

Với cách kể chuyện dung dị, chất văn nhẹ nhàng mà thấm đẫm dư vị đời sống thường nhật; cách cho nhân vật trò chuyện tâm tình để bộc lộ được vẻ đẹp tâm hồn của bé Em và bé Bích; nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã truyền thấm vào trái tim, tâm hồn, suy nghĩ bạn đọc một bức thông điệp giàu giá trị nhân văn về tình bạn đẹp, đáng trân trọng ở mỗi người. Câu chuyện “Áo Tết” có dung lượng ngắn nhưng giàu ý nghĩa sâu xa, gợi nhắc ở mỗi chúng ta cách ứng xử đẹp với bạn bè.

Bài văn 2:

Phân tích và đánh giá truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

Trong nền văn học Việt Nam đương đại, Nguyễn Ngọc Tư là một cây bút tiêu biểu của vùng đất Nam Bộ. Văn chương của chị không ồn ào, không kịch tính dữ dội mà nhẹ nhàng, mộc mạc, thấm đẫm hơi thở đời sống và tình người. Những trang viết của Nguyễn Ngọc Tư thường hướng về những con người bình dị, nhất là trẻ em và người lao động nghèo, để từ đó làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn, tình yêu thương và nhân ái. Truyện ngắn Áo Tết là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua câu chuyện giản dị về tình bạn giữa bé Em và bé Bích, tác giả đã khắc họa một tình bạn trong sáng, đẹp đẽ và gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm sâu sắc về sự cảm thông, sẻ chia trong cuộc sống.

Trước hết, Áo Tết gây xúc động bởi việc khắc họa chân thực, sinh động tình bạn đẹp giữa bé Em và bé Bích – hai cô bé có hoàn cảnh sống rất khác nhau nhưng lại gắn bó với nhau bằng tình cảm chân thành, trong trẻo. Bé Em sinh ra trong một gia đình khá giả, được mẹ yêu thương, chăm sóc đầy đủ, không phải bận tâm đến miếng ăn, cái mặc. Trong khi đó, bé Bích lại sống trong một gia đình nghèo, đông con, mẹ phải đi bán bắp nướng ngoài đầu hẻm, còn em thì sớm phải phụ giúp mẹ công việc gia đình. Sự khác biệt về điều kiện sống tưởng chừng có thể tạo nên khoảng cách, nhưng giữa hai cô bé điều đó không hề tồn tại. Em và Bích chơi thân với nhau từ nhỏ, học cùng lớp từ lớp một đến lớp năm, lúc nào cũng quấn quýt, “tíu tít như đôi chim sẻ”. Chính quãng thời gian gắn bó ấy đã giúp hai em hiểu nhau, yêu thương và trân trọng nhau một cách tự nhiên, hồn nhiên đúng với tâm hồn trẻ thơ.

Tình bạn ấy được thể hiện rõ nét nhất qua chi tiết chiếc áo Tết – một tình huống truyện giản dị nhưng giàu ý nghĩa. Đến Tết, bé Em được mẹ mua cho nhiều bộ đồ mới, trong đó có một chiếc váy hồng thắt nơ rất đẹp. Bé Em vô cùng thích thú, hạnh phúc và tưởng tượng cảnh mình mặc chiếc váy ấy đi chơi Tết, đi thăm cô giáo, được bạn bè trầm trồ khen ngợi. Những suy nghĩ ấy rất ngây thơ, đáng yêu, phản ánh đúng tâm lí của một đứa trẻ khi có được bộ quần áo đẹp ngày Tết. Nguyễn Ngọc Tư đã thể hiện sự am hiểu sâu sắc thế giới nội tâm trẻ em khi miêu tả niềm vui ấy một cách sinh động, tự nhiên.

Thế nhưng, niềm vui của bé Em không trọn vẹn khi em nghĩ đến bé Bích – người bạn thân của mình. Khi trò chuyện với Bích về chuyện quần áo mới, nghe Bích nói rằng mình chỉ có một bộ đồ mới để mặc Tết, bé Em “mất hứng hẳn”, “lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn không”. Cảm giác ấy không phải là sự kiêu hãnh hay khoe khoang mà là sự chạnh lòng, thương bạn. Bé Em hiểu hoàn cảnh khó khăn của gia đình Bích, hiểu rằng việc có một bộ đồ mới với bạn là cả một sự cố gắng lớn. Chính vì vậy, dù rất yêu thích chiếc váy hồng, bé Em đã quyết định không mặc nó vào ngày Tết. Khi hai đứa cùng đi thăm cô giáo, bé Em chọn mặc bộ đồ giản dị, gần giống với Bích để bạn không cảm thấy tủi thân. Trong suy nghĩ non nớt nhưng sâu sắc của bé Em, “đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân”. Cách ứng xử ấy thể hiện một trái tim nhân hậu, tinh tế, biết nghĩ cho người khác – một vẻ đẹp đáng trân trọng ở một đứa trẻ còn rất nhỏ.

Không chỉ bé Em, bé Bích cũng hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn đáng quý. Sinh ra trong gia đình nghèo, Bích sớm ý thức được hoàn cảnh của mình nên rất thương mẹ, biết phụ giúp mẹ công việc nướng bắp, chăm lo cho các em. Vì nhà đông con, quần áo mới thường được nhường cho em út, nên Bích chỉ có một bộ đồ mới để mặc Tết, còn lại là quần áo cũ của anh trai để lại. Dù thiếu thốn về vật chất, Bích không hề than thở hay so đo. Em chấp nhận hoàn cảnh sống của mình một cách tự nhiên, bình thản. Đặc biệt, trong tình bạn với bé Em, Bích luôn dành sự tôn trọng và chân thành. Em hiểu rằng Em thương mình thật lòng, và dù bạn có mặc gì thì tình cảm ấy vẫn không thay đổi. Chính sự thấu hiểu, bao dung ấy đã làm cho tình bạn giữa hai cô bé càng thêm bền chặt và đẹp đẽ.

Để làm nổi bật tình bạn trong sáng ấy, Nguyễn Ngọc Tư đã vận dụng nhiều yếu tố nghệ thuật đặc sắc. Truyện được kể theo ngôi thứ ba với giọng văn nhẹ nhàng, chậm rãi, ấm áp, phù hợp với thế giới trẻ thơ. Cốt truyện đơn giản, xoay quanh những sự việc rất đời thường nhưng lại có sức lay động lớn bởi giá trị nhân văn sâu sắc. Tình huống chiếc áo Tết được xây dựng tinh tế, vừa gần gũi vừa gợi nhiều suy ngẫm về sự sẻ chia và cảm thông giữa con người với con người. Ngôn ngữ đối thoại ngắn gọn, tự nhiên, mang đậm sắc thái Nam Bộ, góp phần làm cho câu chuyện trở nên sinh động, chân thật và giàu bản sắc. Nhan đề Áo Tết tuy giản dị nhưng gợi tò mò, đồng thời là hình ảnh biểu tượng cho tình bạn đẹp và tấm lòng nhân hậu của những đứa trẻ.

Có thể nói, tình bạn giữa bé Em và bé Bích là một “viên ngọc quý” đúng như lời người ta thường nói về tình bạn chân chính. Đó là thứ tình cảm trong sáng, vô tư, không so đo, không đặt nặng hơn thua, mà luôn hướng đến sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Bé Em biết nghĩ cho cảm xúc của bạn, bé Bích biết trân trọng tấm lòng của bạn mình – chính điều đó đã làm nên vẻ đẹp bền vững của tình bạn.

Tóm lại, với giọng văn mộc mạc, dung dị nhưng thấm đẫm tình người, truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư đã gửi đến người đọc một thông điệp giàu ý nghĩa về tình bạn đẹp trong cuộc sống. Câu chuyện tuy ngắn nhưng để lại dư âm sâu lắng, nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết sống yêu thương, cảm thông và trân trọng những mối quan hệ chân thành quanh mình.

Bài văn 2:

Phân tích và đánh giá truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

  • Mở bài:

Nguyễn Ngọc Tư là một trong những cây bút tiêu biểu của văn học Việt Nam đương đại. Tác phẩm của chị thường thấm đẫm hơi thở của vùng đất Nam Bộ – nơi những con người hiền lành, chất phác, luôn biết yêu thương, sẻ chia trong cuộc sống nghèo khó. Truyện ngắn Áo Tết là một câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc, thể hiện tinh tế tâm hồn trong sáng và nhân hậu của trẻ thơ, đồng thời gửi gắm thông điệp nhân văn về tình bạn, sự cảm thông và lòng nhân ái giữa con người với con người.

  • Thân bài:

Nhân vật chính của truyện là bé Em – cô bé hồn nhiên, trong sáng, đang háo hức chờ đón Tết vì được mẹ mua cho bốn bộ đồ mới, trong đó có một chiếc đầm màu hồng rất đẹp. Bé Em muốn khoe với người bạn thân là Bích, nhưng khi biết Bích chỉ có một bộ quần áo mới do nhà nghèo, Em cảm thấy ngại ngùng và có phần áy náy. Đến mùng hai Tết, khi cùng bạn đến thăm cô giáo, bé Em không mặc chiếc đầm hồng như dự định mà chọn bộ áo đơn giản hơn. Hành động nhỏ ấy thể hiện tấm lòng biết quan tâm, đồng cảm và sẻ chia – một vẻ đẹp tâm hồn khiến câu chuyện trở nên thật ấm áp và cảm động.

Nổi bậc trong tác phẩm là nhân vật bé Em – hình ảnh của tấm lòng nhân hậu, trong sáng. Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa nhân vật bé Em bằng giọng kể nhẹ nhàng, gần gũi và tinh tế. Ở tuổi thơ ngây, bé Em cũng như bao đứa trẻ khác, biết thích cái đẹp, thích được khen và thích khoe niềm vui của mình. Niềm háo hức của Em trước chiếc đầm hồng mới là rất thật, rất tự nhiên: “Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi”. Nhưng điều làm nên chiều sâu cho nhân vật không phải là niềm vui hồn nhiên ấy, mà là sự thay đổi trong nhận thức và cảm xúc của Em khi biết bạn mình không được may mắn như vậy.

Từ tâm lý háo hức, muốn khoe khoang, bé Em dần trở nên bối rối, áy náy, rồi cuối cùng là biết tự điều chỉnh hành vi để không làm bạn buồn. Việc Em quyết định không mặc chiếc đầm hồng khi đi cùng Bích là một chi tiết nhỏ nhưng có sức gợi lớn. Đó là khoảnh khắc mà đứa trẻ bước thêm một bước trong nhận thức – biết sống vì người khác, biết tôn trọng cảm xúc của bạn. Nguyễn Ngọc Tư không cần lời bình luận, chỉ bằng hành động giản dị ấy, chị đã khắc họa được vẻ đẹp của lòng nhân hậu và tình bạn chân thành.

Bên cạnh nhân vật bé Em, nhân vật Bích cũng được khắc họa đậm nét với tấm lòng hồn nhiên, khiêm nhường. Bích hiện lên là cô bé ngoan, hiền lành, sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng không than trách, không ghen tị với bạn. Khi nghe Em khoe về những bộ đồ mới, Bích chỉ mỉm cười và nói: “Mầy sướng rồi”. Đằng sau câu nói ấy là cả một tấm lòng biết chấp nhận, cảm thông và yêu thương bạn thật lòng. Bích không có áo đẹp, nhưng có một tâm hồn đẹp – một vẻ đẹp của sự nhường nhịn, khiêm tốn và nhân hậu.

Giữa hai cô bé, Nguyễn Ngọc Tư đã dựng nên một tình bạn trong sáng, hồn nhiên mà sâu sắc. Cả hai đều mang trong mình những điều tốt đẹp – một người biết sẻ chia, một người biết trân trọng. Chính sự đồng cảm ấy khiến câu chuyện nhỏ trở thành bức tranh lớn về tình người, về vẻ đẹp đạo đức được nuôi dưỡng từ những điều bình dị nhất.

Góp phần làm nên thành công của truyện ngắn Áo Tết là cách kể chuyện của của tác giả nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng vẫn chan chứa cảm xúc, thể hiện rõ khả năng tinh tế trong việc nắm bắt và khắc họa những rung động nhỏ bé, trong trẻo của tâm hồn trẻ thơ. Ngôn ngữ kể chuyện mộc mạc, giản dị mà thấm đẫm hơi thở Nam Bộ, khiến cho nhân vật và câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi như chính những con người, cảnh vật quen thuộc nơi miền quê. Cốt truyện tuy đơn giản, kết cấu ngắn gọn, song mỗi chi tiết đều mang giá trị biểu tượng sâu sắc – như hình ảnh chiếc áo đầm hồng tượng trưng cho niềm vui vật chất, hay hành động không mặc áo mới của bé Em trở thành biểu tượng cho tình bạn, cho lòng nhân hậu và sự sẻ chia. Tất cả đã làm nên phong cách trữ tình – hiện thực đặc trưng của Nguyễn Ngọc Tư: viết về những điều bình dị của đời sống mà vẫn chan chứa chất thơ, chất người, để lại dư vị ấm áp và xúc động trong lòng người đọc.

“Áo Tết” không chỉ là một câu chuyện về hai cô bé vùng quê mà còn là bài học nhẹ nhàng về tình bạn, sự cảm thông và lòng nhân ái. Trong cuộc sống hiện đại, khi giá trị vật chất nhiều khi được đề cao, truyện của Nguyễn Ngọc Tư nhắc ta nhớ rằng điều quý giá nhất là sự đồng cảm, là tấm lòng biết sống vì người khác.

Tác phẩm thể hiện rõ bút lực vững vàng và trái tim ấm áp của Nguyễn Ngọc Tư – người luôn nhìn đời bằng ánh mắt yêu thương. Chị không miêu tả những điều lớn lao mà chỉ kể về những mảnh đời nhỏ, nhưng mỗi mảnh đời ấy lại phản chiếu những giá trị nhân văn sâu sắc, khiến người đọc phải suy ngẫm.

  • Kết bài:

Truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư là một bức tranh trong trẻo về tình bạn và lòng nhân hậu. Qua câu chuyện giản dị, Nguyễn Ngọc Tư đã gieo vào lòng người đọc niềm tin rằng trong mỗi tâm hồn – dù nhỏ bé hay nghèo khó – luôn tồn tại ánh sáng của tình thương và sự tử tế. Từ đó, ta nhận ra bài học ý nghĩa về lòng yêu thương, sự sẻ chia và cách trân trọng những điều bình dị quanh mình. Trong nhịp sống hiện đại, “Áo Tết” vẫn giữ nguyên sức lay động bởi nó nhắc nhở mỗi người biết sống nhân ái, biết hy sinh vì người khác và biết giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Chính bởi thế, tác phẩm mãi là một bông hoa lặng lẽ mà bền bỉ trong vườn văn Nguyễn Ngọc Tư, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con người qua bao thế hệ.

Bài văn 3:

Phân tích và đánh giá truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

  • Mở bài:

Trong nền văn xuôi Việt Nam đương đại, Nguyễn Ngọc Tư là một giọng văn độc đáo, chân chất, mộc mạc mà sâu sắc. Ngòi bút của chị luôn hướng về những con người bình dị nơi miền sông nước Nam Bộ – những người lao động nghèo mà giàu tình nghĩa, giàu lòng nhân hậu. Truyện ngắn “Áo Tết” là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy, kể một câu chuyện giản dị nhưng thấm thía về tình bạn, lòng sẻ chia và khát vọng được yêu thương trong những ngày Tết đến xuân về.

  • Thân bài:

“Áo Tết” được viết trong dòng cảm hứng nhân văn quen thuộc của Nguyễn Ngọc Tư – cảm thương cho những phận người nhỏ bé, nghèo khó nhưng luôn chan chứa tình cảm. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là bé Liễu và bé Hường, đôi bạn học trò nghèo ở miền quê Nam Bộ. Tết đến gần, trong khi Hường háo hức khoe chiếc áo mới mẹ may cho, thì Liễu buồn tủi vì nhà nghèo, không có áo Tết. Từ nỗi buồn và lòng thương bạn, Hường đã quyết định làm một việc đầy cảm động – cho Liễu mượn chiếc áo Tết của mình để bạn được vui xuân trọn vẹn. Một hành động nhỏ, nhưng chứa đựng tình bạn trong sáng, lòng sẻ chia và nhân hậu của trẻ thơ.

Nguyễn Ngọc Tư xây dựng nhân vật bằng lối kể nhẹ nhàng, tự nhiên, giàu chất Nam Bộ. Bé Liễu hiện lên như bao đứa trẻ quê khác – ngoan hiền, thật thà, nhưng mang trong lòng nỗi tủi thân của người nghèo. Bé Hường lại là cô bạn giàu tình cảm, biết quan tâm, biết sẻ chia. Giữa hai em là tình bạn hồn nhiên, vô tư mà thắm thiết.

Khi biết bạn buồn vì không có áo Tết, Hường đã nghĩ cách để bạn vui – hành động tưởng nhỏ nhưng rất đáng quý. Nguyễn Ngọc Tư không miêu tả nhiều, chỉ qua những chi tiết rất đời thường: ánh mắt, nụ cười, chiếc áo giản dị… nhưng lại đủ để người đọc cảm nhận được một tấm lòng ấm áp, một tình bạn chân thành và cao đẹp.

Trong truyện, chiếc áo Tết không chỉ là vật dụng, mà còn là biểu tượng của niềm vui, của ước mơ nhỏ bé mà sâu xa. Với người nghèo, áo Tết là niềm hạnh phúc đơn sơ, là dấu hiệu của cái Tết trọn vẹn. Nhưng với Hường và Liễu, chiếc áo ấy còn mang một ý nghĩa khác – sự sẻ chia và tình thương giữa người với người.
Chiếc áo qua tay bạn bè trở thành sợi dây gắn kết tâm hồn, khiến ngày Tết không còn là niềm vui của riêng ai, mà là niềm vui của cả tình người, tình bạn.

Với giọng văn thủ thỉ, nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình, Nguyễn Ngọc Tư khiến người đọc như nghe thấy tiếng nói từ lòng quê – hiền hậu, mộc mạc mà thấm sâu. Ngôn ngữ mang đậm sắc thái Nam Bộ, chân thật, gần gũi.

Tác giả không cần những xung đột gay gắt, không cần những tình tiết kịch tính. Cái làm nên sức hút của truyện là cảm xúc chân thành, tinh tế và nhân hậu. Đọc “Áo Tết”, người ta thấy thấp thoáng bóng dáng của tuổi thơ, của quê nghèo, của những giá trị nhân văn vẫn lặng lẽ tồn tại giữa đời thường.

“Áo Tết” là một bản nhạc ấm áp về tình người trong cuộc sống. Qua câu chuyện nhỏ, Nguyễn Ngọc Tư gửi đến người đọc nhiều thông điệp sâu sắc: Niềm vui thật sự của con người không nằm ở vật chất, mà ở tình yêu thương, sự sẻ chia. Dù nghèo khó, con người vẫn có thể sống đẹp, sống nhân hậu. Tình bạn, lòng nhân ái và sự quan tâm giữa người với người là điều làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn.

Từ tấm lòng hồn nhiên của hai cô bé, người đọc nhận ra giá trị đạo đức giản dị mà sâu xa: biết nghĩ cho người khác, biết hạnh phúc vì niềm vui của người khác. Chính điều ấy làm nên vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam, đặc biệt trong những ngày Tết đoàn viên.

  • Kết bài:

“Áo Tết” là một truyện ngắn nhỏ về dung lượng nhưng lớn về cảm xúc và ý nghĩa. Bằng giọng văn trong trẻo, nhân hậu, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công một câu chuyện cảm động về tình bạn, về sự sẻ chia trong cuộc sống. Tác phẩm khiến ta nhận ra rằng: đôi khi một cử chỉ nhỏ, một tấm lòng biết yêu thương có thể làm ấm cả mùa xuân. “Áo Tết” vì thế không chỉ là câu chuyện về hai đứa trẻ, mà còn là bài ca đẹp về tình người, khơi dậy trong mỗi chúng ta niềm tin, sự trân trọng và khát vọng sống nhân ái giữa cuộc đời.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang