Suy nghĩ về những tấm gương không đầu hàng số phận
Suy nghĩ về những tấm gương không đầu hàng số phận. Mở bài Khi sinh ra không phải ai cũng […]
Suy nghĩ về những tấm gương không đầu hàng số phận. Mở bài Khi sinh ra không phải ai cũng […]
Đã ba năm rồi, đã ba năm tôi không được gặp ba, không được nghe ba cười, không được ba khuyên răn, dạy bảo. Chỉ còn bốn tháng nữa là ba thực hiện lời hứa của mình.
Kể lại cuộc gặp gỡ giữa bướm hoa và ong mật trong khu vườn xuân. Một chú bướm màu sặc sỡ xập xòe bay lượn nhởn nhơ trong một vườn hoa. Bướm bỗng phát hiện một chú ong mật đang cần cù hút nhụy .
Kể lại kỷ niệm đáng nhớ của em với một người bạn thân thiết. Tôi và bé Nâu thành bạn thân có bữa đi học còn rủ nhau đi ăn xôi chung.
Kể về một kỷ niệm sâu sắc đối với cô giáo chủ nhiệm. Cô giáo chủ nhiệm tiễn chúng em ra cửa, bắt tay từng đứa một và khẽ hôn lên mái tóc bé Cường. Nụ cười mệt mỏi hé mở trên khuôn mặt xanh xao của cô.
Đó là một kỉ niệm khó quên, cho đến bay giờ tôi vẫn còn nhớ. Nó in đậm trong tâm trí, trở thành một phần của kí ức lung linh theo thời gian.
Ánh mặt trời dần tắt trên những tầng nhà cao, những bóng đèn điện bắt đầu tỏa sáng, cô bé lững thững trở về. Bước chân mệt mỏi, bóng dáng nhỏ bé lắt lẻo đi về hướng khu tập trung của những người vô gia cư.
Vẻ đẹp thiên nhiên nhiên miền quê hiện về trong kí ức có bà và biết bao sắc màu yêu thương. Tôi yêu cả miền quê bình dị, có con cò bay lả, có cánh đồng xanh tươi, bầu trời với những áng mây bàng bạc.
Ngoại là người tôi yêu thương nhất. Ngoại là con tàu đưa tôi vượt bốn bể trùng dương, là hành trang tôi mang theo suốt nẻo đường đời và luôn ngự trị trong trái tim tôi.
“Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”. Mở