Văn bản CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ (Huỳnh Minh Nhật) | Thơ bảy chữ
CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ (Hùynh Minh Nhật) Chiều rơi xuống bờ sông ấu thơ Vẳng tiếng vạc kêu, gió hững […]
CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ (Hùynh Minh Nhật) Chiều rơi xuống bờ sông ấu thơ Vẳng tiếng vạc kêu, gió hững […]
NÓI VỚI EM (Vũ Quần Phương) Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió, Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay,
TIẾNG ĐẦU CON GỌI Nhà phút bừng lên, náo nức lên Nghe con bập bẹ tiếng đầu tiên! “Bà” hay
Con đi xa, nhớ hương vị tuổi thơ Mùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trước Đôi chân con đi
NHỚ NGOẠI Con về quê cũ trời thưa vắng Ngõ cúc buồn tênh dậu cúc già Bên thềm trầu úa
Chiều chủ nhật ba thường đi dạo, Các cửa hàng bày áo trẻ con. Lòng ba không khỏi riêng buồn,
KHÓI BẾP Sáng dậy khói bay choàng mái rạ Lẫn vào sương toả lẫn vào cây Cây xoan cây muỗm
THU Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu; Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên
LÒNG MẸ Gái lớn ai không phải lấy chồng! Can gì mà khóc, nín đi không! Nín đi! mặc áo
NHỚ HUẾ QUÊ TÔI Sông núi vươn dài tiếp núi sông Cò bay thẳng cánh nối đồng không Có người