NẮNG HỒNG | Bảo Ngọc
NẮNG HỒNG Bảo Ngọc Cả mùa đông lạnh giá Mặt trời trốn đi đâu […]
Con đi xa vẫn nhớ nao lòng Khói bếp nồng thơm mái rạ Chiều ba mươi quây quần bên bếp
Xưa… khói bếp mang nhọc nhằn, vất vả Mẹ ngồi khều từng đụn rạ, rơm khô Nhớ những ngày cơm
CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ Vàng tỏa non tây, bóng ác tà Đầm đầm ngọn cỏ, tuyết phun hoa Ngàn mai
Chiều chủ nhật ba thường đi dạo, Các cửa hàng bày áo trẻ con. Lòng ba không khỏi riêng buồn,
Sáng dậy khói bay choàng mái rạ Lẫn vào sương toả lẫn vào cây Cây xoan cây muỗm mờ trong
MỘT CƠN GIẬN Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp.
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG Trải nghìn dặm trời mây bạn tới. Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng! Bạn
Tổ quốc là tiếng mẹ Ru ta từ trong nôi Qua nhọc nhằn năm tháng Nuôi lớn ta thành người
(Tưởng nhớ các chiến sĩ hải quân đã hy sinh ở đảo đá Gạc Ma năm 1988) Các anh đứng