Bài thơ RỒI NGÀY MAI CON ĐI (Lò Cao Nhum) | Thơ tự do
Rồi ngày mai con xuống núi Ngỡ ngàng Đất rộng, trời thấp Bước đầu tiên Con vấp gót chân mình. […]
Rồi ngày mai con xuống núi Ngỡ ngàng Đất rộng, trời thấp Bước đầu tiên Con vấp gót chân mình. […]
LÒNG MẸ Gái lớn ai không phải lấy chồng! Can gì mà khóc, nín đi không! Nín đi! mặc áo
CÔ HÀNG XÉN Cô Tâm bớt mệt hẳn đi khi nhìn thấy cây đa và cái quán gạch lộ ra
Hồi nhỏ sống với đồng với sông rồi với bể hồi chiến tranh ở rừng vầng trăng thành tri kỷ
SANG THU Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu
Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi
MÙA CỎ NỞ HOA Con yêu ơi! Nếu mẹ là cánh đồng Con là cỏ nở hoa trong lòng mẹ
Vị trí trong văn học – Bà Huyện Thanh Quan là một nữ sĩ nổi bật vào cuối thế kỷ
XUÂN XƯA CÓ MẸ Xuân chợt đến cho mai vàng rợp ngõ Nắng dịu dàng muôn hoa cỏ đưa hương
“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ” Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ