BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG (Nguyễn Bính) | Thơ tự do
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG Trải nghìn dặm trời mây bạn tới. Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng! Bạn […]
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG Trải nghìn dặm trời mây bạn tới. Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng! Bạn […]
Tổ quốc là tiếng mẹ Ru ta từ trong nôi Qua nhọc nhằn năm tháng Nuôi lớn ta thành người
(Tưởng nhớ các chiến sĩ hải quân đã hy sinh ở đảo đá Gạc Ma năm 1988) Các anh đứng
TRỞ VỀ VỚI MẸ TA THÔI 1. Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió
Khi tôi vun trồng xanh những ước mơ Mẹ gánh mùa đông xuống đồng chiêm mặn Lội dòng sông tát
THU Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu; Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên
THÚC SINH TỪ BIỆT THÚY KIỀU Người lên ngựa kẻ chia bào, Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san.
NGƯỜI CHA Khi tôi lên mười hai tuổi thì cha mẹ tôi chia tay nhau. Nói cho đúng là mẹ
ĐẤT NƯỚC TÔI Trên bục giảng tôi dạy các em thơ Về dáng hình xứ sở núi sông quê Về
NHỮNG NGÀY MỚI Những bông lúa vàng mới cắt xong đều xếp rải rác từng hàng trên bờ ruộng, trong