Phân tích bài thơ DÁNG QUÊ (Nguyễn Sư Giao)

dang-que-nguyen-su-giao

Phân tích bài thơ DÁNG QUÊ (Nguyễn Sư Giao)

* Dàn bài chi tiết:

I. MỞ BÀI:

– Giới thiệu tác phẩm, tác giả: Bài thơ Dáng quê là sáng tác tiêu biểu của tác giả Nguyễn Sư Giao.

– Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật: Bằng ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh giàu sức gợi, giọng điệu trữ tình đằm thắm, bài thơ ca ngợi vẻ đẹp bình dị, thanh bình của làng quê Việt Nam; qua đó thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng của tác giả.

II. THÂN BÀI:

1. Phân tích nội dung, chủ đề bài thơ

a. Bức tranh quê hương buổi sớm tinh khôi (khổ 1)

– Thời điểm: khoảnh khắc giao hòa giữa đêm và ngày.

– Âm thanh: Tiếng gà “háo hức”, chim “nức gọi bầy” → không gian sống động, rộn ràng.

– Hương sắc, ánh sáng: “Hương lành toả rạng ngàn cây”; “Nắng gieo hạt ngọc” → vẻ đẹp tinh khiết, lung linh.

→ Cảm nhận: quê hương hiện lên yên bình, trong trẻo, tinh khôi tràn đầy sức sống.

b. Vẻ đẹp lao động và đời sống con người quê hương (khổ 2)

– Hình ảnh lao động quen thuộc: Đường cày, gánh mạ non, bờ dâu, bủa tằm.

– Cách cảm nhận của tác giả: Lao động gắn với thơ ca, tiếng hát, niềm vui.

→ Ý nghĩa:  Miêu tả nhịp sống lao động quen thuộc của người dân quê: cày ruộng, gánh mạ, trồng dâu, nuôi tằm; lao động hiện lên nhẹ nhàng, êm ái, chan chứa niềm vui và tình ngườiTôn vinh con người quê hương cần cù, hiền hậu → Quê hương là nơi kết tinh giữa lao động và tình người. 

c. Không gian quê hương mở rộng – hài hòa thiên nhiên và đời sống tinh thần (khổ 3)

– Thiên nhiên tươi mới: Vườn xuân, hoa cài, chim hót.

– Đời sống tinh thần: Mái trường, tiếng ca → biểu tượng của tri thức, tương lai.

– Không gian rộng lớn: Đồng xanh, sông, núi → vẻ đẹp khoáng đạt, bền vững.

→ Ý nghĩa: Mở rộng không gian quê hương với thiên nhiên và đời sống tinh thần: vườn xuân, mái trường, đồng xanh, sông núi; thể hiện một quê hương tươi đẹp, hài hòa, giàu sức sống và hướng tới tương lai → Quê hương vừa gần gũi, vừa rộng lớn, giàu sức sống.

d. Tình yêu quê hương sâu nặng, bền bỉ (khổ 4)

– Cảm xúc chủ đạo: Lưu luyến, say đắm, nồng thắm, dạt dào.

– Hình ảnh biểu tượng: “Lung linh sóng biếc ngọt ngào tình xanh”.

→ Ý nghĩa: Bộc lộ trực tiếp tình yêu quê hương sâu nặng, say đắm của tác giả; quê hương hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ, trong trẻo và bền vững, kết tinh trong hình ảnh “tình xanh” ngọt ngào → Tình yêu quê hương trong trẻo, bền vững, giàu hi vọng. Quê hương trở thành điểm tựa tinh thần thiêng liêng.

2. Phân tích đặc sắc nghệ thuật

– Thể thơ và nhịp điệu: Thể thơ nhẹ nhàng, nhịp điệu êm ái → Phù hợp diễn tả cảm xúc trữ tình, trong sáng, sâu lắng.

– Biện pháp tu từ

  • Nhân hóa: “chim nức gọi bầy”.
  • Ẩn dụ: “nắng gieo hạt ngọc”.
  • Điệp từ, điệp ngữ giàu nhạc tính.

→ Tác dụng: tăng sức gợi hình, gợi cảm, tạo âm hưởng dịu êm.

– Hình ảnh thơ: chọn lọc tinh tế, giàu sức gợi, mang chiều sâu cảm xúc, khắc họa sự gần gũi, quen thuộc của làng quê.

– Ngôn ngữ và giọng điệu: Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, giàu nhạc tính. Giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết, có lúc rộn ràng, có lúc lắng sâu → khơi gợi sự đồng cảm mạnh mẽ nơi người đọc.

→ Nhận xét chung: Nghệ thuật và nội dung hòa quyện hài hòa tạo nên dấu ấn riêng, làm nổi bật chủ đề tình yêu quê hương.

III. KẾT BÀI:

– Khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ Dáng quê: Với ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh gần gũi, giàu sức gợi, nhạc điệu êm ái và giọng thơ trữ tình, bài thơ đã khắc họa thành công bức tranh quê hương Việt Nam bình dị, thanh bình, tràn đầy sức sống, đồng thời thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng của tác giả.

– Nêu ý nghĩa tác phẩm đối với người đọc: Bài thơ khơi dậy tình yêu, niềm tự hào về quê hương. Qua đó nhắc nhở mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ, trân trọng và vun đắp những giá trị tốt đẹp của quê hương trong cuộc sống hôm nay, để vẻ đẹp ấy luôn được bồi đắp và lan tỏa bền vững theo thời gian.

* Bài văn tham khảo:

Bài văn 1:

Phân tích, cảm nhận bài thơ DÁNG QUÊ (Nguyễn Sư Giao)

  • Mở bài:

Bài thơ “Dáng quê” là sáng tác tiêu biểu của tác giả Nguyễn Sư Giao. Với ngôn từ trong sáng, giàu nhạc điệu, hình ảnh sinh động cùng bút pháp trữ tình tinh tế, tác phẩm không chỉ khắc họa đậm nét vẻ đẹp bình dị, thanh bình của làng quê Việt Nam mà còn gợi lên trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng và bền bỉ theo năm tháng.

  • Thân bài:

Trước hết, bài thơ gây ấn tượng mạnh mẽ bởi hệ thống hình ảnh thơ gần gũi mà giàu sức gợi, tái hiện trọn vẹn bức tranh quê hương từ buổi sớm tinh khôi đến nhịp sống yên ả, trù phú.

Ngay ở khổ thơ đầu, nhà thơ mở ra khung cảnh làng quê lúc bình minh với sự chuyển giao nhẹ nhàng giữa đêm và ngày: “Đêm dần sáng tiếng gà háo hức / Trời hừng đông chim nức gọi bầy”. Những âm thanh quen thuộc của làng quê – tiếng gà, tiếng chim – không chỉ báo hiệu một ngày mới mà còn mang theo nhịp sống rộn ràng, tươi vui. Thiên nhiên hiện lên trong trẻo, thanh sạch qua “hương lành toả rạng ngàn cây”, qua ánh nắng sớm được ví như “gieo hạt ngọc”, khiến cảnh vật trở nên lung linh, đầy sức sống. Những hình ảnh ấy gợi cho người đọc cảm giác bình yên, thư thái, đồng thời khơi dậy tình yêu đối với vẻ đẹp mộc mạc của quê hương.

Hình ảnh quê hương còn hiện lên qua đời sống lao động của con người. Hình ảnh “đường cày”, “gánh mạ non”, “bờ dâu”, “bủa tằm” gợi nhắc những công việc quen thuộc của người dân quê. Tuy là lao động vất vả, nhưng qua cái nhìn của nhà thơ, tất cả đều mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, nên thơ: “Dậy đường cày tiếng thơ vang vọng / Gánh mạ non cất giọng ngọt mềm”. Lao động không chỉ tạo ra của cải mà còn chan chứa niềm vui, tiếng hát, sự gắn bó giữa con người với quê hương. Điều đó cho thấy tình yêu quê hương của tác giả không chỉ hướng về cảnh sắc thiên nhiên mà còn dành trọn cho con người lao động cần cù, hiền hậu.

“Dáng quê” hiện lên trong không gian rộng lớn: sự hài hòa giữa thiên nhiên, con người và trong cả đời sống tinh thần. Hình ảnh “vườn xuân nhộn”, “hoa cài chim hót” gợi không khí rộn ràng, tươi mới; “mái trường vui thánh thót tiếng ca” mang vào bài thơ nét đẹp của tri thức, của tương lai. Quê hương không chỉ có ruộng đồng, sông núi mà còn có mái trường – biểu tượng cho sự học, cho khát vọng vươn lên. Những câu thơ “Đồng xanh bát ngát bao la / Sông soi bóng cá, núi hoà tình mây” đã mở ra một không gian khoáng đạt, êm đềm, nơi con người và thiên nhiên hòa quyện trong sự gắn bó bền chặt.

Khổ thơ cuối là điểm lắng đọng cảm xúc, nơi tình yêu quê hương của tác giả được bộc lộ trực tiếp và sâu sắc nhất. Những từ ngữ giàu sắc thái biểu cảm như “lưu luyến”, “say”, “đắm”, “nồng thắm”, “dạt dào” cho thấy tình cảm mãnh liệt, tha thiết của nhà thơ dành cho quê hương. Hình ảnh kết thúc bài thơ: “Lung linh sóng biếc ngọt ngào tình xanh” mang ý nghĩa biểu tượng sâu xa. “Sóng biếc” gợi dòng sông quê hiền hòa, “lung linh” gợi vẻ đẹp trong trẻo, còn “tình xanh” là màu xanh của sự sống, của niềm tin và hi vọng. Qua đó, tác giả gửi gắm một tình yêu quê hương bền vững, tươi mới, luôn chảy mãi trong tâm hồn con người.

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do nhẹ nhàng, nhịp điệu êm ái, rất phù hợp để diễn tả những cảm xúc tự nhiên, trong sáng và sâu lắng. Tác giả sử dụng linh hoạt các biện pháp tu từ như nhân hóa (“chim nức gọi bầy”), ẩn dụ (“nắng gieo hạt ngọc”), điệp từ, điệp ngữ giàu nhạc tính, góp phần làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho bài thơ. Hình ảnh thơ được chọn lọc tinh tế, mang đậm dấu ấn làng quê Việt, vừa giản dị vừa giàu chiều sâu cảm xúc. Ngôn ngữ thơ trong sáng, gần gũi, giàu nhạc tính giúp cảm xúc được truyền tải một cách tự nhiên, chân thành. Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, tha thiết, có lúc rộn ràng, có lúc lắng sâu, làm nổi bật tình yêu quê hương nồng nàn của tác giả và khơi gợi sự đồng cảm nơi người đọc.

Tất cả những yếu tố nghệ thuật ấy đã hòa quyện hài hòa, góp phần thể hiện rõ cảm xúc chủ đạo và làm nổi bật chủ đề của bài thơ. Nhờ sự kết hợp tinh tế giữa nội dung và hình thức nghệ thuật, Dáng quê mang một dấu ấn riêng, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

  • Kết bài:

Tóm lại, Dáng quê của Nguyễn Sư Giao là một bài thơ giàu giá trị cả về nội dung và nghệ thuật. Tác phẩm không chỉ ca ngợi vẻ đẹp bình dị, yên ả của quê hương mà còn khơi dậy trong mỗi người tình yêu, niềm trân trọng đối với nơi mình sinh ra và lớn lên. Đọc bài thơ, ta càng thấm thía rằng: quê hương chính là cội nguồn yêu thương, là điểm tựa tinh thần bền vững, để từ đó mỗi người biết sống trách nhiệm hơn trong việc gìn giữ và vun đắp vẻ đẹp quê hương hôm nay và mai sau.

Bài văn 2:

Phân tích, cảm nhận bài thơ DÁNG QUÊ (Nguyễn Sư Giao)

  • Mở bài:

Quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà còn là không gian văn hóa, là miền ký ức nâng đỡ tâm hồn con người suốt hành trình đời sống. Với bài thơ “Dáng quê”, Nguyễn Sư Giao đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam thanh bình, tươi sáng và đậm đà tình người, qua đó bộc lộ tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng.

  • Thân bài:

Ngay từ khổ thơ đầu, tác giả đã mở ra khung cảnh buổi sớm nơi làng quê bằng những hình ảnh quen thuộc mà giàu sức gợi. “Đêm dần sáng” là khoảnh khắc chuyển giao nhẹ nhàng giữa bóng tối và ánh sáng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Âm thanh “tiếng gà háo hức”, “chim nức gọi bầy” làm cho không gian quê hương trở nên sống động, rộn ràng sức sống. Không chỉ có âm thanh, hương sắc của thiên nhiên cũng lan tỏa: “Hương lành toả rạng ngàn cây”. Mùi hương dịu nhẹ của cây cỏ hòa quyện với ánh nắng sớm “gieo hạt ngọc” khiến cảnh vật trở nên lung linh, tinh khôi. Những hình ảnh ấy cho thấy cái nhìn tinh tế, đầy rung cảm của nhà thơ trước vẻ đẹp bình dị mà trong trẻo của quê hương lúc bình minh.

Sang khổ thơ thứ hai, bức tranh quê không chỉ có thiên nhiên mà còn in đậm dấu ấn lao động của con người. Hình ảnh “đường cày”, “gánh mạ non” gợi nhắc nhịp sống cần cù, miệt mài của người nông dân. Lao động hiện lên không nặng nhọc, vất vả mà mang vẻ đẹp dịu dàng, nên thơ qua những liên tưởng giàu chất trữ tình: “tiếng thơ vang vọng”, “cất giọng ngọt mềm”. Công việc bủa tằm, trồng dâu – những sinh hoạt quen thuộc của làng quê – được miêu tả bằng giọng điệu êm ái, thân thương: “Bờ dâu tiếng hát êm êm / Bủa tằm chín ửng bên thềm nhà ai”. Qua đó, ta cảm nhận được một miền quê không chỉ giàu sức sống mà còn đậm đà tình người, nơi lao động gắn liền với niềm vui và sự gắn bó cộng đồng.

Đến khổ thơ thứ ba, “dáng quê” được mở rộng ra trong không gian rộng lớn và phong phú hơn. Vẻ đẹp của thiên nhiên hòa quyện với đời sống văn hóa, tinh thần của con người. “Vườn xuân nhộn, hoa cài chim hót” gợi cảnh sắc rộn ràng, tươi mới; “mái trường vui thánh thót tiếng ca” đưa vào bức tranh quê hình ảnh của tri thức, của tương lai. Không chỉ có ruộng đồng, sông núi, quê hương còn có mái trường – nơi nuôi dưỡng ước mơ, khát vọng của bao thế hệ. Hình ảnh “đồng xanh bát ngát bao la”, “sông soi bóng cá, núi hoà tình mây” tạo nên một không gian khoáng đạt, hài hòa, trong đó thiên nhiên và con người như hòa làm một. Quê hương hiện lên vừa gần gũi, thân quen, vừa mang vẻ đẹp rộng lớn, bền vững.

Khổ thơ cuối là sự lắng đọng cảm xúc, nơi tình yêu quê hương được đẩy lên cao trào. Những từ ngữ như “lưu luyến”, “say”, “đắm”, “nồng thắm”, “dạt dào” diễn tả trọn vẹn tình cảm sâu nặng của tác giả dành cho quê hương. “Dáng quê hương” không còn là những hình ảnh cụ thể riêng lẻ mà đã trở thành một biểu tượng đẹp đẽ, kết tinh từ thiên nhiên, con người và văn hóa. Hình ảnh kết thúc bài thơ: “Lung linh sóng biếc ngọt ngào tình xanh” mang ý nghĩa giàu tính biểu tượng. “Sóng biếc” gợi dòng sông quê hiền hòa, “lung linh” gợi vẻ đẹp trong trẻo, còn “tình xanh” là sắc xanh của sự sống, của niềm tin và hi vọng. Đó chính là tình yêu quê hương bền bỉ, tươi mới, luôn chảy mãi trong tâm hồn con người.

Xuyên suốt bài thơ, Nguyễn Sư Giao đã sử dụng ngôn ngữ giàu nhạc điệu, hình ảnh chọn lọc, gợi cảm, mang đậm chất dân gian và hơi thở làng quê Việt. Nhịp thơ êm đềm, nhẹ nhàng như một khúc ca, phù hợp với cảm xúc yêu thương, trìu mến. Các giác quan được huy động linh hoạt: âm thanh, màu sắc, hương vị hòa quyện, tạo nên một bức tranh quê sống động và giàu sức truyền cảm.

  • Kết bài:

Có thể nói, Dáng quê không chỉ là bài thơ miêu tả cảnh sắc làng quê mà còn là lời bày tỏ tình yêu, niềm tự hào của tác giả đối với quê hương – cội nguồn thiêng liêng của mỗi con người. Qua bức tranh quê thanh bình, tươi đẹp ấy, bài thơ gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị truyền thống của quê hương, để “tình xanh” ấy mãi ngọt ngào, bền vững theo năm tháng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang